truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Tiểu yêu Cầu Cầu cũng muốn trèo tường? – Chương 13 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
<

Chương 13: Đả thương Cầu cầu

“ẳng ẳng…gâu gâu” Lâm Ngọc Nhi cố gắng la thật lớn, vùng vẫy
nhằm tẩu thoát nhưng vẫn bị tên bịt mặt bắt đi. Tới nơi hắn liền thả cô ra, cho
cô tự do đi lại. Quan sát xung quanh, đây dĩ nhiên không phải là hoàng cung mà
là một biệt viện trên núi, hoang vu hẻo lánh, chỉ toàn cây với cây. Lại còn có
mấy con chim bay qua bay lại kết hợp với khung cảnh tối hoang vu khiến người
khác phải ớn lạnh. Nhưng bên trong thì khác biệt hoàn toàn với bên ngoài, biệt
viện rất lớn có khi còn hơn hẳn phủ của các đại thần nữa, đồ đạc trang trí xung
quanh đều là thứ đáng giá, xuất xứ không tầm thường chút nào. Lâm Ngọc Nhi mải
mê thẩm định giá trị đồ đạc mà không hay tên bịt mặt tới gần từ lúc nào. Hắn
nhìn Cầu cầu khó hiểu “ngươi nhìn đủ chưa?”

“gâu…” Lâm Ngọc Nhi giật mình xém chút đã hồn lìa khỏi xác.
Tên bịt mặt này cứ như ma vậy, cả người toàn đen với đen, lại còn xuất hiện bất
thường muốn dọa chết cô nha. Nghe Cầu cầu la tên bịt mặt mới cởi khăn bịt mặt
ra, ngau sau lớp khăn đó lại là một khuôn mặt quỷ dạ xoa (ý nhầm >V<), là một soái ca nha, không hề thua kém Lăng Chi
Hạ chút nào, lại có chút giống như bản sao của Lăng Chi Hạ lúc già. Lâm Ngọc
Nhi tự trách mình, giờ này còn nghĩ tới tên đó, cô đang bị bắt tính mạng bị đe
dọa nguy hiểm vậy mà hắn còn nhởn nhơ ở đó mà say giấc, đúng là tên đáng ghét,
cả nhà hắn đều đáng ghét! Cô không thèm nghĩ đến cái tên đáng ghét đó nữa, ở
đây có ngay một soái ca hẳn hoi thì cần gì đến hắn. Tên bịt mặt nhận thấy con
chó này cứ nhìn chằm chằm vào mình với ánh mặt tán thưởng say mê thì vênh mặt
lên “thế nào, đẹp trai lắm đúng không? Không hề thua kém chủ ngươi chút nào
nha, Cầu cầu”

Cái tên này thật sự rất thần bí mờ ám nha, lại cư nhiên biết
rõ cô là Cầu cầu. Chưa nói đến gương mặt giống Lăng Chi Hạ của hắn, ít nhất
cũng có thể giả mạo Lăng Chi Hạ làm vua hoặc có thể đi lừa gạt người khác. Vậy
mà hắn lại đột nhập hoàng cung bắt một con chó như cô, đúng là kẻ có bệnh. Ít
ra thì Lăng Chi Hạ của cô không bệnh như vậy (Lăng Chi Hạ của cô…mờ ám)

Lâm Ngọc Nhi không thèm đếm xỉa tới tên bịt mặt, vô tư nhâm
nhi thức ăn trên bàn một cách vui vẻ. Còn tên bịt mặt thì chỉ có thể ở một bên
nhìn Lâm Ngọc Nhi, nói không thành lời. Khứu giác được nâng cao nên Lâm Ngọc
Nhi đánh hơi rất tốt, hửi hửi được mùi thơm từ đâu đó, lần theo mùi thơm Lâm
Ngọc Nhi phát hiện một bình sứ trong hốc có vẻ như được chủ của nó cất giấu rất
kĩ. Đi qua đi lại xem xét, Lâm Ngọc Nhi cố gắng tìm điểm dựa đứng thẳng lên để
nhìn rõ bên trong cái bình hơn nhưng không may trượt chân đẩy ngã cái bình.

“xoảng…” cái bình ngã xuống tạo thành một đống mảnh sứ vỡ khắp
nơi, một thứ nước có mùi thơm màu đỏ tươi tràn ra lênh láng dưới mặt sàn.

Tên bịt mặt thấy cảnh tượng đó, vẻ mặt đau lòng “ngươi…ngươi
đã làm bể nó…”

Cứ như không thấy hắn Lâm Ngọc Nhi tò mò, ngang nhiên đi lại
nếm thử thứ nước ấy.

“đó là rượu huyết tửu của ta, một bình nhỏ thôi đã một lượng
vàng, bao nhiêu tiền ta phải đi mượn cũng là vì nó. Thứ rượu giống như máu này
lại rất hiếm, vậy mà ngươi cư nhiên làm bể nó, xem ta thế nào trị tội ngươi”

Hắn càng nói càng ép sát Lâm Ngọc Nhi vào tường, đến khi cô
không còn đường lui dựa vào tường mới dừng.

“g…â…u” bỗng nhiên Cầu cầu ngất đi, tên bịt mặt đang định
đến xem thì Cầu cầu đột nhiên biến thành người. Hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì
xảy ra thì đã có người xông vào.

———————oOo——————–

*ầm* Lăng Chi Hạ phá cửa xông vào,trước đó hắn vừa mới tỉnh
dậy thì đã không nhìn thấy Cầu cầu. Cùng thuộc hạ đi tìm gần hai canh giờ vẫn
không thấy tung tích, lúc đó hắn như không còn tự chủ được mà rối lên. Sực nhớ
đến chỉ có một người duy nhất có khả năng đột nhập vào cung và bắt Cầu cầu đi,
tìm ra manh mối Lăng Chi Hạ liền chạy thật nhanh đến đây. Vừa đi tới cửa biệt
viện hắn đã nghe thấy tiếng la ngắt quãng của Cầu cầu làm hắn càng lo hơn.

Bên trong bây giờ chỉ có mỗi tên bịt mặt đang ngạc nhiên
chuyện gì đó bên kia là một cô nương mặc đồ kì quái nhưng lại có cảm giác gì đó
rất quen thuộc. Không quan tâm đến hai người đó Lăng Chi Hạ hỏi ngay lập tức
“Cầu cầu ở đâu?”

loading...

Tên bịt mặt chưa kịp định thần nhưng thấy sắc mặt Lăng Chi
Hạ nghiêm túc, hắn cũng không đùa giỡn như mọi ngày nữa mà nghiêm túc chỉ vào
Lâm Ngọc Nhi “là cô nương ấy”

Lăng Chi Hạ nhìn thoáng qua Lâm Ngọc Nhi rồi nhìn tới vũng
nước đỏ dưới sàn thì hiểu lầm “ngươi đã làm gì Cầu cầu?”

Lâm Ngọc Nhi nhìn vẻ mặt giận dữ của Lăng Chi Hạ thì thầm
vui trong lòng bỗng nghĩ ra ý tưởng đùa giỡn hắn “con chó đó a, chính ta vừa
giết nó, tiếc là ngươi đã tới trễ. Ta cũng không định giết nó nhưng nó quá
nhiều chuyện có hại đến kế hoạch của ta nên đành phải giết nó thôi”

Lăng Chi Hạ nhìn Lâm Ngọc Nhi với ánh mắt oán hận như muốn
ăn tươi nuốt sống cô “ngươi có gan thì lập lại lần nữa”

Lâm Ngọc Nhi lúc này tính khí trẻ con lại xuất hiện, cô còn
muốn đùa dai với hắn một chút “chính ta đã giết con chó đó thì sao”

Tên bịt mặt muốn nói gì đó nhưng nhanh chóng bị Lâm Ngọc Nhi
chặn lại. Lăng Chi Hạ nghiến răng tức giận, trong lúc này hắn đã hiểu Cầu cầu
rất quan trọng với hắn, từ lúc nào đó thứ cảm xúc thú vị nhất thời đã chuyển
thành thành tình cảm thích giữa người với người đến bây giờ đã là thứ tình cảm
khó phai, khó quên lại mang buồn vui, hắn thật sự đã yêu Cầu cầu, một con chó
vô tri vô giác, không có khả năng hiểu những gì hắn nói nhưng hắn hận tất cả
những ai làm hại Cầu cầu. Trong lúc không thể khống chế tâm trạng Lăng Chi Hạ
vô tình tích tụ nổi tức giận lại vận nội công, không biết từ lúc nào mà một
chưởng của Lăng Chi Hạ đã tới ngay ngực Lâm Ngọc Nhi.

*phụt* máu tươi từ khóe miệng trào ra lênh láng, Lâm Ngọc
Nhi thật sự không nghĩ Lăng Chi Hạ lại tức giận đến nỗi muốn giết người vì cô,
cô vừa vui vừa ghét hắn. Hắn thật ngốc, chưa gì đã muốn lấy mạng cô, chẳng lẽ
hắn yêu hình dạng con chó Cầu cầu của cô tới như vậy.

Tên bịt mặt hoảng hốt chạy tới đỡ lấy Lâm Ngọc Nhi “ngươi
không sao chứ”

Lâm Ngọc Nhi cố gắng nói chuyện “thử là ngươi lãnh một
chưởng ấy thì xem có sao không”

Lăng Chi Hạ giờ mới nhận thấy mình đã vô tình đả thương một
cô nương không chút võ công, chân yếu tay mềm. Nhìn thấy Lâm Ngọc Nhi nằm đó,
tim hắn lại đau như cắt, trái tim phút chốc đau nhói như ngừng đập, ánh mắt đau
lòng nhìn cô “sao ngươi không tránh”

Lâm Ngọc Nhi nhìn Lăng Chi Hạ, cô thật sự đã đùa quá trớn
sao hay cô đã sai khi đùa giỡn với một tên đáng ghét không biết đùa như hắn, cô
còn biết bao chuyện vừa nhận ra được muốn nói với hắn, ánh mắt nuối tiếc, đau
thương “ngươi…thật sự muốn giết ta”

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện: