truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Thái hậu 15 tuổi- Chương 27 

Đăng ngày 17/7/2016 by admin

Xem toàn tập:
Thấy thái độ thờ ơ ngoài dự đoán của nàng, Phượng Dật suy nghĩ một lát, sau đó chắp tay nói:” Mẫu hậu, hôm nay nhi thần xuất cung du ngoạn gặp được Vô Song
loading...
<

Thái hậu 15 tuổi- Chương 27 – WAP đọc truyện tiểu thuyết hay nhất Việt Nam

Hoa khôi.

Đây là một mỹ nhân, một mỹ nhân tuyệt đẹp.

Đôi mày thanh tú, cong dài. Ẩn dưới là một đôi mắt trong suốt như nước, dường như có thể nghe được tiếng nước chảy róc rách, cái mũi xinh xắn như được chạm trổ từ ngọc trắng, đôi môi anh đào không cần phải tô son cũng đã đỏ mọng, tất cả hợp lại tạo nên một gương mặt trái xoan diễm lệ. Làn váy màu xanh lục nhạt phù hợp với vóc người cao ráo của nàng, càng tôn lên làn da trắng như tuyết, mịn màng như tơ lụa.

Dáng người thướt tha chậm rãi tiến về phía trước, ngọc bội ở thắt lưng vang lên tiếng leng keng, rất dễ nghe, khiến người khác không thể không chú ý đến vòng eo thon nhỏ được thắt chặt của nàng.

Đi tới trước mặt của Xuân Yến, nàng cúi người, duyên dáng thi lễ:” Nô tỳ Vô Song tham kiến thái hậu”.

Giọng nói êm dịu ngọt ngào, có thể hớp hồn người khác.

Xuân Yến sững sờ nhìn nàng một hồi lâu, sau đó mới dời ánh mắt sang người đứng bên cạnh mỹ nhân:” Hoàng thượng, nàng này là ai?”.

” Bẩm mẫu hậu, nàng là người nhi thần muốn nạp làm phi”. Phượng Dật khom người, lễ phép đáp.

“Người muốn nạp nàng ta làm phi ư?”. Giống như nghe được tin động trời, Xuân Yến không khỏi cất cao giọng, ánh mắt bất giác quay trở lại trên người của mỹ nhân trước mặt.

” Bẩm mẫu hậu, đúng thế”. Phượng Dật giương mắt nhìn nàng, bình tĩnh trả lời.

” Vậy nàng là tiểu thư nhà ai?”. Xuân Yến chăm chú nhìn mỹ nhân, trong đầu đang nhớ lại những gương mặt nàng đã từng gặp qua,” Dường như ai gia chưa từng gặp qua nàng tại Bách Hoa yến?”.

Nghe được ba chữ ” Bách Hoa yến” , sắc mặt Phượng Dật bỗng tái xanh, khóe miệng giật giật.

” Bẩm mẫu hậu, Vô Song không phải xuất thân từ danh gia vọng tộc. Nàng là hoa khôi của Vịnh Xuân các- thanh lâu lớn nhất Phượng Hoàng thành”. Hít một hơi thật sâu, hắn cố gắng điềm tĩnh đáp.

” Sao, thì ra là hoa khôi…” Xuân Yến thờ ơ nói. Nhưng mới nói được một nửa, nàng chợt thấy không bình thường.

“Cái gì! Hoa khôi gì?”. Nàng kinh hãi đứng bật dậy, trên mặt không che giấu được vẻ kinh ngạc, đến nỗi giọng nói cũng hơi lắp bắp.

” Nàng nàng nàng nàng…..Nàng là…”. Hai tay cùng chỉ về phía mỹ nhân, nuốt nước bọt sau đó nói tiếp, “Kỹ nữ ở thanh lâu sao?”.

Thật tốt quá! Nàng còn đang buồn vì chưa đi thanh lâu tham quan một chuyến.

” Bẩm mẫu hậu, không sai, Vô Song là hoa khôi của thanh lâu lớn nhất Phượng Hoàng thành, cũng là nữ nhân đẹp nhất Phượng Tường”. Ngây thơ không biết được ý nghĩ kì quái của nàng, khóe môi Phượng Dật khẽ hiện lên một nụ cười xảo quyệt, lặp lại lời ban nãy một lần nữa.

” Hoa khôi…Nữ nhân đẹp nhất ư?” Xuân Yến nghiền ngẫm những từ này một lát , trong lòng phấn khích, vẻ mặt cực kỳ phức tạp nhìn hoa khôi cô nương tên gọi Vô Song ở trước mặt, từ trên xuống dưới.

Vô Song…Vô Song….nghĩa là có một không hai ư?

Cô nương kia bắt gặp cái nhìn không chút ý tứ của nàng , e thẹn cúi đầu.

Phượng Dật thấy hành động của hai người, ánh mắt chợt tối sầm lại, vội tiến lên chắn trước mặt Vô Song, ngăn cản ánh mắt trắng trợn của Xuân Yến.

Không thể nhìn tiếp, Xuân Yến thất vọng thở dài, ngồi lại xuống ghế, nhấc chân lên. Lục Ngọc thấy vậy dâng lên cái bục nhỏ cho nàng gác chân, Thu Dung quỳ trên mặt đất xoa bóp bắp chân mỏi nhừ vì đứng lâu cho nàng.

Trong một thoáng, không ai nói gì.

loading...

Thấy thái độ thờ ơ ngoài dự đoán của nàng, Phượng Dật suy nghĩ một lát, sau đó chắp tay nói:” Mẫu hậu, hôm nay nhi thần xuất cung du ngoạn gặp được Vô Song. Thoạt nhìn, nhi thần đã biết nàng chính là người nhi thần muốn ở bên cạnh trọn đời nên mang nàng về cung. Nhi thần chưa được sự cho phép của mẫu hậu đã xuất cung, còn dẫn theo người về, xin mẫu hậu trách phạt!”.

” Hoàng thượng, người xuất cung ư?”. Xuân Yến kinh hãi nhảy dựng lên, bàn chân suýt chút nữa đã giẫm trúng Thu Dung, dồn dập hỏi,” Xuất cung lúc nào? Đi làm gì? Đi cùng với ai?”

Tại sao hôm nay lại có nhiều việc kinh động đến thế? Boom nổ liên tiếp thế này sắp làm nàng tan xác rồi.

Điều nàng không nghĩ tới chính là : tên tiểu tử này vậy mà cũng chơi trò xuất cung à! Hắn đã đi ra ngoài mấy lần rồi? Lúc nào thế? Tại sao không ai báo cho nàng biết chứ?

Xem ra sau này phải cẩn thận, nếu lỡ chạm mặt sẽ gặp nhiều phiền phức.

Khóe miệng Phượng Dật lại lần nữa co giật —- chẳng phải hiện giờ nàng cần quan tâm một việc khác ư?

” Bẩm mẫu hậu, nhi thần chỉ mới ra cung lần này thôi”. Hắn thản nhiên đáp.

” Phù” Xuân Yến thở phào nhẹ nhỏm. Nàng đã bảo mà, cho đến bây giờ, tên tiểu tử này còn chưa khỏe đến mức có thể tùy tiện xuất cung.

Hít sâu vài hơi, nàng lại ngồi xuống, ra hiệu cho Thu Dung tiếp tục xoa bóp, tiếp đó nghiêng đầu nhìn Phượng Dật, nghiêm nghị hỏi:” Hoàng thượng, hôm nay người xuất cung sao?”

Phượng Dật cúi đầu đáp: ” Vâng”

” Đi thanh lâu ư?”

” Vâng”

” Gặp được nàng?”

” Vâng”

” Nên mang nàng về cung?”

” Vâng”

” Có gặp qua các hoa khôi khác không?”

” Hả?” Phượng Dật kinh ngạc, không biết tại sao nàng lại hỏi tới chuyện này, nhưng cũng thành thật lắc đầu,” Không có”.

Không thể nào! Đi thanh lâu chơi gái, chẳng lẽ không giống như Tam gia? Xuân Yến thầm nghĩ, sau đó lại hỏi tiếp :”Hậu cung ba nghìn giai lệ còn xem chưa hết, Hoàng thượng đi thanh lâu làm gì?”

” Nhi thần….”. Phượng Dật ấp úng, cúi đầu trả lời:” Nhi thần biết mẫu hậu luôn nhọc lòng về chuyện kế thừa long mạch. Nhưng không biết vì sao, nhi thần vẫn chậm chạp, chưa cho mẫu hậu toại nguyện. Vì thế, nhi thần luôn tự trách, thấy vậy Ti thần bèn đề nghị đi đến thanh lâu dạo chơi một chút. Hắn bảo rằng, có lẽ bởi vì chưa có kinh nghiệm nên nhi thần luôn hồi hợp. Hay là tìm một người hiểu biết rõ chuyện nam nữ, để nhi thần phá đồng tử thân thì sau này mọi việc sẽ thuận lợi. Nhi thần nghe xong cảm thấy có lý bèn đồng ý. Vì đi quá vội vàng nên không nhớ bẩm báo với mẫu hậu. Nhi thần cũng không nghĩ tới, vừa vào Vịnh Xuân các, mới lần đầu tiên nhìn thấy Vô Song, nhi thần liền thích nàng, lo sợ nàng sẽ bị người khác cướp đi nên vội vã mang nàng về cung, dẫn đến cho mẫu hậu gặp mặt”

” Nhi thần đã tự quyết định nhiều việc như thế, nhi thần có lỗi, xin mẫu hậu trách phạt.” Lời lẽ vô cùng thiết tha, thậm chí khi dứt lời hắn còn quỳ xuống.

Biểu hiện mới chân thành làm sao! Xuân Yến tấm tắc khen ngợi trong lòng, cũng hơi bị chân tình của hắn làm cảm động.

Sau đó trong chớp mắt, sắc mặt của nàng đột ngột chuyển biến, không phải u ám, mà chợt nở một nụ cười tươi như hoa.

” Phạt cái gì chứ! Hoàng thượng tự quyết định việc chung thân đại sự của mình, tự mình làm chủ, cho thấy người đã trưởng thành, rất tốt”. Nàng đứng dậy đi xuống phía dưới, vừa đỡ hắn đứng lên vừa cười nói.

” Mẫu hậu…”. Phượng Dật bị nụ cười tươi khoe cả hai má lúm đồng tiền của nàng làm cho hoa cả mắt, đầu óc choáng váng.

Trang: 1 2

Xem cả bộ:

xem thêm -->> truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện: