truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ngắn

Phần I: Đông Nam Á – Brunei, Malaysia và Myanmar – Chương 07-08-09 

Đăng ngày 15/9/2013 by admin

Xem toàn tập:
Bạn của Trắng, tạm gọi là Đỏ và Xanh, sống trong một shop house (đây là kiểu nhà trọ rất phổ biến ở đây, tầng 1 là cửa hàng, tầng 2 cho thuê để ở). Khi chúng tôi đến, Đỏ vẫn đang ngủ còn Xanh mới ngủ dậy
loading...
<

Phần I: Đông Nam Á – Brunei, Malaysia và Myanmar – Chương 07-08-09

Phần 7: Spiff

Có lẽ sẽ là không công bằng nếu tôi không dành đất để nói nhiều hơn về Spiff, người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong thời gian tôi ở Kuching, người mà tôi đã gây cho không ít phiền toái, và cũng là người đã gây cho tôi không ít ngại ngùng. Nhưng hơn hết, chúng tôi trở thành bạn tốt mà tôi vẫn hy vọng sẽ có ngày tôi đến Nigeria thăm anh.

Tôi có ấn tượng nhiều với Spiff, không chỉ bởi Spiff là người da đen đầu tiên tôi kết bạn, mà còn bởi vì anh hết sức thông minh và tốt bụng. Tuy không phải là người bản địa, anh vẫn chứng tỏ được khả năng lãnh đạo của mình và trở thành chủ tịch của liên hội sinh viên của khối 6 trường Đại học ở Kuching. Spiff cũng có lối sống vô cùng phóng khoáng so với một du học sinh bình thường: ở một ngôi nhà khá sang, đi xe ô-tô riêng và dùng toàn hàng hiệu. Trong phòng anh phải có tới 20 đôi giày Nike Air.

– Ấy nghĩ người Nigeria đi du học được là bình thường hả? Không phải khoe đâu, nhưng bố tớ là chính trị gia. – Một lần hai đứa huyên thuyên, Spiff cao hứng chia sẻ.

Spiff rất tốt với tôi. Tôi muốn đi đâu Spiff đều đưa tôi đi, rồi đón về. Có lần tôi chẳng may khóa cửa mà quên không mang theo chìa khóa. Lúc đấy Spiff đang ở chỗ làm. Tôi không dám gọi cho Spiff vì không muốn làm phiền anh, nhưng mấy cậu bạn cùng nhà lại gọi cho anh. Anh về ngay lập tức, trèo lên mái nhà tìm cách mở cửa. Không những không cáu với tôi, anh còn luôn miệng an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, tớ sẽ mở được cửa để ấy vào nhà.”

Như một lẽ đương nhiên, tôi có cảm tình với Spiff. Nhưng lúc bấy giờ, Spiff đã có bạn gái, một cô gái da trắng gốc Ma-rốc tên là Houda. Houda hơn chúng tôi đến 10 tuổi lận. Cô là một người phụ nữ mạnh mẽ và bạo miệng. Ở tuổi 30, cô đã đến hơn 100 nước, từng sinh sống và làm việc ở không dưới 5 quốc gia và nói 5 thứ tiếng. Một tối Spiff dẫn tôi đi ăn tối cùng Houda. Spiff đề nghị trả tiền cho tôi, nhưng không đề nghị trả cho Houda. Khó xử, tôi quay sang cầu cứu Houda:
– Này, bảo bạn trai của chị đi, đừng đòi trả tiền cho em chứ.

Houda nhún vai:
– Cậu ấy muốn làm gì thì sao chị cấm được.

Tôi cảm giác có cái gì đó không bình thường trong mối quan hệ của hai người này, nhưng không hỏi.

Tôi ở với Spiff được 5 hôm. Chúng tôi dùng riêng chăn. Spiff không bao giờ động chạm hay có hành động sàm sỡ gì. Tôi hết sức tôn trọng Spiff về điều đó. Nhưng đến đêm thứ 5, khi tôi đang đọc tin trên mạng, Spiff bắt chuyện:
– Chip này, ấy biết là ấy rất dễ thương không?
– Ừ hứ? – Tôi ậm ừ bừa vì đang mải đọc.
– Ấy thông minh, và hài hước. Tớ thích con gái mạnh mẽ như ấy.
– Hả? Ấy nói chuyện như thế là có ý gì? – Tôi giật mình.
– Chẳng có ý gì cả. Tớ chỉ muốn nói là tớ thích ấy.
– Ấy không yêu bạn gái mình à?
– Có chứ. Tớ yêu Houda lắm. Nhưng tớ cũng thích ấy nữa.
– Ừ, tớ cảm ơn. – Tôi muốn kết thúc cuộc hội thoại này càng sớm càng tốt.
– Với tớ, thể xác và tình cảm là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Tớ yêu Houda, nhưng tớ có thể thích người khác cùng lúc. – Spiff không bỏ cuộc.
– Ý ấy là ấy đã cho Houda cắm sừng rất nhiều lần?
– Tớ không nghĩ đấy là “cắm sừng”. Đấy là giao hẹn giữa tớ và Houda, mỗi người có quyền làm những gì mình thích.
– Ấy đã ngủ với bao nhiêu cô gái rồi?
– Tớ không đếm. – Spiff ngập ngừng.
– Hay là không đếm được?

loading...

Spiff cười ngượng nghịu. Tôi biết câu trả lời là “Rất nhiều”.

– Spiff này, nếu ấy có cảm tình cho tớ, tớ hết sức trân trọng. Nhưng tớ có suy nghĩ khác ấy. Tớ không chấp nhận chuyện yêu một người và ngủ với người khác cùng lúc. Tớ không đánh giá ấy, ấy làm những gì mình thích, nhưng đừng lôi tớ vào. Coi như chưa có cuộc nói chuyện này, tớ và ấy vẫn là bạn bè.

Tôi nói tỉnh bơ thế thôi chứ trong lòng hoang mang lắm. Đấy là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp này. Trong khi đó, Cecilia cứ liên tục hỏi tôi về Spiff và bạn gái mới của cậu.
– Spiff lăng nhăng lắm đúng không?
– Tớ không biết. – Tôi không dám nhắc đến câu chuyện đêm hôm trước.
– Bạn gái mới của Spiff thế nào? Nghe nói là nó già lắm.
– Tớ không biết tuổi, nhưng không xinh bằng ấy.

Tôi quyết định phải chấm dứt tình trạng này càng sớm càng tốt. Tôi liên hệ với Barry Chong, một Couchsurfer khác ở Kuching. Ông đồng ý cho tôi ở, và tôi chuyển đến nhà ông ngay ngày hôm đó.

Phần 8: Những cô gái bao ở Kuching

Barry Chong là một người đàn ông trung niên độc thân sống trong một căn hộ nhỏ xinh xắn ở Pandungan. Đây là trung tâm thành phố, nhưng cũng được coi là khu đèn đỏ của Kuching. Căn hộ ông có hai phòng trống. Một phòng ông cho một cô gái Philippines thuê, phòng kia ông để tôi ở.

Để bảo vệ danh tính cô “hàng xóm”, tôi xin tạm gọi cô là Trắng. Mới gặp Trắng, tôi lờ mờ đoán ra công việc cô làm, phần vì đồ trang điểm rẻ tiền Trắng dùng, phần vì lịch làm việc khuya thất thường của Trắng, và cũng phần vì con gái Philippines, cũng như con gái Việt Nam ở nước ngoài, vốn bị chụp mũ cho cái nghề này. Trắng năm nay 25 tuổi, xinh xắn, nói chuyện có duyên và lúc nào cũng nở nụ cười tươi rói. Hôm đấy tôi chẳng có việc gì làm, nên khi Trắng rủ sang nhà bạn cô chơi, tôi đồng ý ngay.

Bạn của Trắng, tạm gọi là Đỏ và Xanh, sống trong một shop house (đây là kiểu nhà trọ rất phổ biến ở đây, tầng 1 là cửa hàng, tầng 2 cho thuê để ở). Khi chúng tôi đến, Đỏ vẫn đang ngủ còn Xanh mới ngủ dậy. Tôi mỉm cười với cô vài lần nhưng cô chẳng thèm cười đáp lại. Khi Trắng giới thiệu tôi, Xanh cũng chỉ “ừ hứ” rồi tiếp tục nói chuyện bằng tiếng Tagalog. Vừa tủi thân vừa sợ, tôi tiu nghỉu ngồi nghe Trắng và Xanh nói chuyện, cố gắng đoán xem họ nói gì. Khoảng nửa tiếng sau, Đỏ ngủ dậy và Trắng đưa cho cô đủ loại sản phẩm: kem làm trắng da, sữa tắm, thuốc giảm cân, … Đỏ có thân hình hết sức đồ sộ. Cô tăng cân kể từ sau khi đẻ đứa con thứ 2. Cô nhìn những viên thuốc giảm cân với nụ cười rạng rỡ, rồi mở tủ lấy ra một bịch sô-cô-la ăn ngon lành.

Đỏ có vẻ thân thiện. Cô nhìn tôi lo lắng: “Em đi du lịch một mình thế mà không sợ à?” – “Không, sợ gì chứ. Mọi người hầu hết đều tốt mà.” – “Bạo thế. Hồi 19 tuổi mình làm gì nhỉ? Bị hiếp rồi mang thai chứ có làm được gì đâu.”

Tôi nghe mà choáng váng cả người. Sốc, bởi vì thông tin một phần, nhưng chủ yếu bởi vì cách cô nói về nó. Cô nói chuyện như thể bị hiếp rồi mang thai ở tuổi 19 là chuyện thường ngày ở huyện vậy. Rồi cả 3 cùng nhau ôn lại câu chuyện cuộc đời mình với giọng hết sức thư thả, không hề đau buồn hay oán trách. Xanh có con gái đầu lòng với bạn trai năm 17 tuổi, nhưng rồi bạn trai bỏ cô để cưới một người con gái khác. Giờ cô đã có 2 con, cả 2 đều đang sống với bà ngoại ở Philippines. Còn Trắng khi học xong cấp 3, nhờ học hành giỏi giang lại con nhà khá giả, cô được gửi sang Singapore du học. Ở đây qua những buổi đi bar, cô quen và yêu một người đàn ông hơn cô 13 tuổi. Trắng nhẹ dạ cứ tin là ông đang làm giấy tờ ly dị vợ như ông nói. Bất chấp sự phản đối của gia đình, cô cưới ông mà không hề có giấy tờ đăng ký nào, để rồi bị ông bỏ rơi khi cô đã có thai tháng thứ 3. Gần đây cô nghe được tin là người đàn ông đó cặp kè với một cô gái Philippines khác, rồi cũng bỏ cô sau khi đã có với cô 3 đứa con. Tôi thương Trắng lắm. Sai một ly, đi một cuộc đời.

Trang: 1 2

Xem cả bộ:

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện: