truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Chết!!! lỡ yêu rồi!làm sao đây? – Chap 25 – 26 (Hoàn) 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
<

Chap 25

Các học sinh trong trường nội trú cứ 3 tháng được về một lần, có người mong 3 tháng để được về, có kẻ chẳng mong gì cái khoảng thời gian đó, hay có những người như KHOA đây, chẳng đoái hoài gì tới cái lúc đặt chân về nhà cả. Thế nên trong đầu cậu dường như đã quên đi cái quy định đó, để rồi đến bây giờ, vẫn không nghĩ được cái lí do tại sao HẢI lại bỏ đi như vậy? cái nụ hôn đó, cái vị ấm ấm mềm mại đó, dẫu có men rượu cậu vẫn không thể quên được.

Nó thật tuyệt vời!

Nó thật khốn nạn!

KHOA vò đầu, cậu đã làm gì vậy hả? cậu nguyền rủa cái nụ hôn đó, tại nó nên HẢI mới bỏ đi, cậu cảm thấy dằn vặt, sao tim lại đau thế này? bạn bè không thiếu, thế mà từ khi nào HẢI đã trởi nên rất quan trọng với KHOA, cảm thấy vô cùng trống vắng. nhưng nếu là 2 thằng con trai với nhau, tại sao lại có cảm giác này? với DUY, cậu chưa bao giờ cảm thấy như vậy, vậy với HẢI, đó là cảm giác gì? Hay là cậu…là gay? Không? Không phải chứ? Hài! Cậu vẫn còn cảm giác với TRANG THƯ, sao có thể là gay? Không phải? chắc chắn không phải? nhưng…còn HẢI?

Càng nghĩ KHOA càng rối, càng rối lại càng vò đầu bứt tóc.

“mày làm gi vậy? sắp hết tóc rồi kìa!” từ phía sau, DUY đập vào vai KHOA, cười cợt.

KHOA không nói gì, 2 tay dừng vò đầu, móc túi ra điếu thuốc, nhanh chóng một làn khói trắng xuất hiện, đến bây giờ KHOA mới chú ý đến DUY. Trên vai DUY là cái ba lô to tướng.

“mày tính đi đâu à?” KHOA rít điếu thuốc.

“tao về nhà ông già! Tới thời hạn rồi!” DUY nhìn lên đồng hồ “tao đi đây! Trễ rồi!” rồi DUY bước đi, bóng cậu khuất dần, chỉ còn vang đâu đó tiếng bước chân của cậu.

KHOA ngồi đó, rít điếu thuốc rồi lại nhả ra một làn khói. Tâm trạng thật rối bời.

2 hôm sau, cha mẹ trỏ về, có lẽ người mừng nhất là nó, không đợi 2 người bước vào nhà, nó đã lao ra ôm chầm lấy 2 người, xém chút nữa nước mắt rơi vì vui mừng.

KIỀU NHƯ đứng từ xa, biễu môi, xong đi thằng một mạch vào nhà.

Nó thì cứ đứng đó ôm ba mẹ mình, nó nhớ ba mẹ lắm, đã 3 tháng rồi còn đâu.

“con nhỏ này, buông mẹ mày ra coi, mới về nhà, chưa kịp thở gì hết đã bị mày làm chết rồi!” Mẹ nó cằn nhằn, đương nhiên không thiếu nụ cười trên môi.

Nó nghe xong ngớ người, thoáng đỏ mặt xong phụ mọi người xách va li vô nhà.

Ba mẹ nó ngồi xuống ghế sô pha, nó và Huy cũng ngồi xuống.

“chuyến đi này rất thành công, lúc đầu ba tưởng chỉ đi xã giao thôi, không ngờ, chúng ta lại được một hợp đồng lớn…ngày mai chúng ta sẽ đi trao đổi với khách hàng, sau đó sẽ kí hợp đồng!”

Ba nó nói, gương mặt khẽ cuoif, có vẻ như rất hài lòng về chuyến đi lần này.

Nó húp một ngụm trà, giơ ngón cái lên.

“ba con là số một”

Em nó cũng đang húp một ngụm trà, xém nữa là sặc trước hành động đó của nó, hồi đó, nó không bao giờ làm những hành động này trước mặt ba mẹ, nó luôn tỏ ra là một cô tiểu thư dịu dàng, hay ít nhất là yêu kiều.

Ba mẹ nó cũng ngạc nhiên, khi thấy mọi người nhìn mình, nó mới khẽ liếc qua ngón tay cái đang đưa ra giữa không trung, liền chấn chỉnh lại.

“e hèm! Ý con nói…ba là người tuyệt nhất!”

Rồi giả bộ e thẹn uống trà tiếp, nó thầm tráh, từ khi học nọi trú, nó gần như dữ dằn hơn hẳn để bảo vệ em nó, chưa kể một thời gian nó ở chung vói bọn con trai, nên không thể tránh khỏi việc bị nhiễm được.

Nhắc tới cái nội trú BOY, nới mà nụ hôn đầu lẫn nụ hôn thứ hai rồi nụ hôn thứ ba bị cướp, nó lại thoáng đỏ mặt, cần ly trà lên để che gương mặt đang đỏ ửng, nó tự hỏi hắn đang làm gì ta? Liệu hắn có nhớ việc hôm bữa? rồi nó lắc đầu, chắc không đâu! Hắn đang say thế mà! ờ mà nếu hắn nhớ…thì như thế nào…hắn sẽ bị ám ảnh rằng hắn đã hôn một thằng con trai…mặc dù nó là con gái…

Nó cứ lắc đầu, rồi nhắm chặt mắt, xong thơ thẩn ra để ngồi suy ngẫm, mải mê đến nỗi ba nó đang kêu mà nó không nghe được, khhi mẹ tói lay nó, nó liền giật mình dạ một cái.

“dạ gì mà dạ! con nhỏ này…” mẹ nó cốc vào đầu nó “ba con đang hỏi ngày mai con đi cùng ba tới công ty không?”

Nó quay sang nhìn ba nó “đi tói đó làm gì vậy ba?” nó hỏi.

Ba nó cầm ly trà lên húp một ngụm, chậm rãi “thì con cứ lên, coi như là học hỏi vậy thôi, cả 3 đứa phải đi đó chứ! Cuối buổi, ba định mời giám độc bên công ty đó đi ăn, sẵn…gia đình chúng ta lâu rồi không đi ăn chung với nhau”

Nó nghe xong gật gù, rồi nỏ nụ cười thật tươi.

“con đi ạ!”

HUY cũng cười, xong dạ một tiếng.

“ba mẹ mệt rồi, nghỉ ngơi đi, con với HUY cũng đi đây, chuẩn bị cho ngày mai ạ”

Nói xong, nó đứng dậy, cúi đầu chào ba mẹ nó, rồi cùng HUY đi ra ngoài.

Ra tới ngoài, nó thở hắt ra, “không muốn đi tí nào” nó lầm bầm.

HUY nghe thấy vậy, liền thắc mắc “vậy chị đồng ý làm gì? Thật ra em cũng không thích những chỗ đông người”

Nó nhìn em nó rồi cười khổ “em không thấy ba đang có tâm trạng tốt sao? chị nó từ chối à?”

Tới trước nhà riêng của HUY, nó đặt hai tay lên vai HUY “em chuẩn bị thật tốt nha! Đừng thức khuya đọc sách nữa, lấy sức mai đi ăn linh đình, chúc ngủ ngon!”

“chúc chị ngủ ngon” HUY đáp.

Nó đứng đó đợi tới khi HUY đã vào trong rồi mới chịu đi.

Hôm sau, nó mặc một cái váy trang nhã màu kem, rồi cùng HUY và KIỀU NHƯ tới công ty của gia đình.

Gia đình nó là một công ty trang sức khá nổi tiếng, hiện đang cố gắng phát triển để mở rộng phạm vi ra nước ngoài, vì vậy mà hợp đồng lần này sẽ là bàn đạp giúp công ty nhà nó thành công. Đó chính là hợp đồng với hãng thời trang KING nổi tiếng thế giới, ít nhất là hãng KING có chỗ đứng vững chắc tại MĨ, nghe ba nó nói lại, lần này hãng của họ sẽ cho ra bộ sưu tập thời trang “WIND”, họ muốn ỏ bộ sưu tập này phải có những trang sức đi kèm theo, hoặc có thể là trang trí trực tiếp đá quý lên những bộ quần áo đó.

Nó liền thắc mắc, nếu chủ đề đã là “WIND” thì những bộ trang phục đó phải mang phong cách nhẹ nhàng, chí ít là vậy, nếu trang trí thêm đá quý, chẳng phải trông chúng sẽ nặng nề sao?

Nghe vậy, ba nó liền nhăn mạt, rồi ông đáp “đó sẽ là chuyện của chúng ta, đầu tiên, chúng ta phải có cái hợp đồng này đã”

Nó nghe xong, gật gù, rồi im lặng suốt quãng đường.

Xe tói nơi, gia đình nó liền bước xuống xe.

Tất cả các nhân viên nhân cơ hội này mà chiêm ngưỡng đại gia đình của giám đốc, quan trọng là chiêm ngưỡng các “con cưng” của giám đốc nổi tiếng làm ăn này.

Người đầu tiên, kiêu ngạo, mặc chiếc váy ren quyến rũ, trên gương mặt đeo mắt kính màu đen, làm nổi bật gương mặt thu hút, mái tóc được thả tự nhiên, đen mượt, quấn lấy gió, làm tôn lên thân hình cân đối nhẹ nhàng của KIỀU NHƯ.

Người thứ hai, người con trai có gương mặt tri thức, làn da trắng nhưng cho dù đang cười tươi thế nào cũng không che được cái xanh xao của bệnh tật, mặc áo sơ mi và quần Tây đơn giản, cậu ta ra vẻ một công tử bột chính hiệu, nhưng vẻ đẹp thì vẫn có thể khiến cho các cô nhân viên ở đây phải điêu đứng.

Người thứ ba, ăn mặc đơn giản hơn cả người thứ nhất, mái tóc (giả) óng ả, được uốn như ngọn xuối thả xuống, tóc ở 2 bên tai được cột ra sau, để vài sợi tóc mai rũ xuống, ôm gương mặt có làn da trắng mịn, chiếc mũi cao thanh tú thêm cặp mắt to, nhiêu đó thôi khiến các chàng trai phải mềm lòng, chỉ muốn lao vào ôm nó để che chở, vì trông nó lúc nào cũng yếu đuối. (nhưng sự thật lại…phủ phàng)

Cả đại gia đình tiến vào, như tạo nên cơn cuồng phong cho công ty, tất cả nín thở nhìn họ, rồi nhanh chóng thở gấp để tiếp tục công việc.

Đến phòng họp, nó cùng HUY và KIỀU NHƯ, ngồi trên dãy ghế dành cho thư kí, quan sát cuộc họp, ba nó làm vậy cũng để cho cả 3 có bài học đặng sau này bước chân vào thương trường.

Giám đốc bên công ty thời trang tới, cả phòng đều đứng dậy chào ông ta, đương nhiên, cả 3 người cũng vậy.

Nó quan sát người đàn ông trước mặt, gương mặt vuông, đôi mắt khá nhỏ, được che bởi cặp mắt kính, trên khóe mắt có nếp nhăn, nhưng trông vẫn khỏe khoắn, và từng hành động thật dứt khoác, không tốn một giây, nhanh chóng giám đốc 2 công ty hòa vào công việc, bàn luận đủ điều về hợp đồng cũng như về tương lai, hoàn toàn về công việc.

Nhưng…nó thì đang ở trong sự kinh ngạc, kinh ngạc tột cùng.

Sợ hãi…nó sợ gì?

Kinh ngạc? nó ngạc nhiên vì điều gì? Sao nó lại có thái độ như vậy?

Người khiến nó trở nên như vậy, chính là người mà giám đốc bên công ty thời trang KING dẫn theo, THÁI NHẬT DUY!

Trái đất tròn? Không! Nó quá nhỏ là đăng khác!

DUY đi lướt qua nó, và cũng tiến về một cái ghế ở góc phòng, cậu không quan sát cuộc họp, chỉ nhìn về phía chị em nó.

HUY luôn là nạn nhân của DUY, còn ạ gì hơn chứ?

Còn nó thì khác, nó bây giờ không phải là HẢI, nó là TRANG THƯ, là con nhỏ mà DUY chỉ mới nhìn thấy một lần tại quán bar, tại sao cô ta lại ở đây?

Nhưng cũng không khó đoán được, 2 người là con của giám đốc công ty đá quý này, DUY khẽ nhếch mép lên cười, trong đầu lóe lên nhiều trò chơi thứ vị với nó.

………

Chap 26

loading...

Giám đốc 2 bên chỉ biết lo họp với nhau, không ai để ý đến biểu hiện kì lạ của nó và HUY.

HUY dường như hơi sợ hãi, quên mất rằng vị trí của mình bây giờ không phải là ở trường.

Còn nó, nó sợ cái gì? Mờ hồ lắm, nó không biết, nó không biết tên DUY có nhớ nó không? Hay có nhận ra nó là HẢI không? Hoặc nếu chỉ biết nó là TRANG THƯ, đứa mà đã gặp ở quán bar đó, cậu ta sẽ làm gì?

Đầu óc nó như muốn nổ tung, rối bời, 2 bàn tay cứ báu vào nhau.

Cuộc họp chỉ kéo dài 2 tiếng, khi kí xong hợp đồng, 2 bền đồng ý đi ăn trưa cùng nhau, khi bước ra khỏi phòng họp, DUY kéo nó lại.

Nó cố giấu vẻ sợ hãi, ánh mắt giận dữ nhìn DUY.

“chuyện gì?” nó nói.

DUY nhếch miệng cười.

“tôi nhận ra cô, chẳng phải TRANG THƯ đây sao? Cô là chị của cái thằng mọt sách đó à?”

Nó vùng vẫy, nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay của DUY.

“thì sao nào, đừng có đụng vào em tôi!” nó rít qua khẽ răng.

DUY ghé sát mặt nó.

“xem ra cô rất ghét bọn tôi, nói đi, tại sao cô lại tiếp cận KHOA?”

Nó điếng người, không thể để tên này biết được, nó hất mặt.

“tiếp cận gì chứ? Chính cậu ta bám theo tôi thôi!”

“thằng đó rất thích cô” DUY nhận xét.

Nó sững người, “thằng đó”, cách nói như vậy là sao? Chẳng phải 2 tên này là bạn thân sao?

DUY như nhận thấy điều thắc mắc của nó, liền chậm rãi.

“tôi không bao giờ xem thằng đó là bạn, nó chỉ là một thằng ngu mà thôi” rồi DUY thì thầm vào tai nó “đúng không? HẢI”

Nó đẫy mạnh DUY ra, hoảng hốt khi nghe câu nói đó.

“sao…sao cậu biết?” nó quát lên.

DUY đút 2 tay vào túi quần.

“tôi nói rồi, thằng đó chỉ là một tên ngốc, chỉ tên ngốc mới không thấy được điểm giống nhau giữa HẢI và thằng mọt sách đó, giữa HẢI và TRANG THƯ”

DUY nói cứ như đó là điều hiển nhiên, nó chỉ biết tròn mắt nhìn DUY, một hồi lâu sau hít lấy hơi dài, rít quá kẽ răng.

“vậy thì sao hả? Cậu biết rồi đấy, tôi là HẢI, và cũng là chị của HUY, thì sao nào? Cậu sẽ nói với KHOA à, ok! Cứ nói, nó chẳng làm gì được tôi ra, việc đó chỉ khiến cho việc trả thù của tôi nhanh hơn thôi”

DUY nghe nó nói xong, liền cười lớn.

“hình như có hiểu lầm gì ở đây thì phải?”

DUY nói lẫn trong tiếng cười vang, nó lại tiếp tục ngẩn người ra, nó vốn rất thông mình, nhưng sao mà hôm nay…nó lại ngu ngốc tột độ.

DUY ngưng cười, cậu hướng mắt nhìn nó thích thú.

“cô nên hiểu, nếu KHOA biết cô là con gái, lại là đứa con gái mình thích, cậu ta sẽ coi như đã bị sỉ nhục…mà kẻ sỉ nhục cậu ta…dù là con trai hay con gái…đều không có đường sống yên ổn”

Nó khẽ rùng mình trước câu nói đó, có một lần, nó thấy tên KHOA cầm cây gậy đầy đinh, không một chút đắn đo khi hạ tay với người khác, đúng, nó đã thấy, tên KHOA là một tên máu lạnh. Nó mím chặt môi.

“tôi không sợ”

Nó nói như để cứu vãn tình hình, nó ghét cảm giác nà nó ghét bây giờ, nó có cảm giác không hay khi đối mặt với tên này.

DUY khẽ xoa mặt.

“chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, nhìn cô run như vậy mà còn nói không sợ sao?” DUY nói châm chọc nó.

“tôi không run, cũng chẳng sợ” nó hét toáng lên.

“này hai đứa, không đi à?”

Chợt ba nó xuất hiện, gọi lớn, nó quay lại gật đầu với ba nó xong chạy tới. Ngay khi bóng ba nó khuất, DUY liền kéo nó lại, thì thầm.

“cô vẫn không yên với tôi đâu! Lát nữa chúng ta sẽ bàn tiếp”

Rồi DUY thong thả bước đi.

Nó cảm thấy hơi choáng, mọi thứ như đổ ầm, nó bắt đầu sợ hãi, nửa tin lời tên DUY nói, nửa không. Một lát sau, nó lắc đầu nguầy nguậy, rồi chạy theo ba nó, chuyện gì tới sẽ tới, nó cần bình tĩnh ngay lúc này.

Bữa ăn được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng, ai bước vào đây có lẽ sẽ phải lóa mắt với vẻ sang trọng và màu vàng của nhà hàng này. Cũng đúng thôi, đây là nhà hàng tầm cỡ quốc tế, chỉ những giới thượng lưu mới bước vào đây được.

Ngồi hẳn trong phòng VIP, 2 giám đốc ngồi gần nhau, tiếp tục bàn với nhau về công việc, con nó thì cứ ngồi thừ người ra đó, KIÊU NHƯ thì ngạo mạn, làm lơ tất cả mọi thứ, lấy điện thoại ra àm thú vui tiêu khiển.

Ngồi chung một bàn, chúng một phòng, nhưng dường như ai cũng chỉ làm việc của riêng mình.

Tim nó đập mạnh, khi bắt đầu giả trai, nó không ngờ mọi chuyện lại rắc rối đến vậy, không ngờ mọi chuyện lại xảy ra như vậy. Nó chỉ có ý định bảo vệ em nó khi giả trai thôi, rồi sau đó lại xuất phát chuyện trả thù, bây giừo lại vướng vào tên DUY, mọi thứ càng lúc càng phức tạp, dường như không có điểm dừng, không nó nút thắt để có thể gỡ rối.

Đến bây giờ, nó nhớ đến 2 con bạn của mình, họ sẽ cho nó lời khuyên nên biết làm gì. Haiz, nó lị vò đầu.

“thức ăn không ngon à con?” mẹ nó hỏi, nó giật mình, giương đôi mắt lơ ngơ nhìn mẹ nó, rồi nhìn lên bàn, nãy giờ lo suy nghĩ, mà không để ý thức ăn đã được dọn lên từ khi nào, nó luống cuống cầm dao nỉa lên, luýnh quýnh cắt miếng thịt, gương mặt nó đỏ ửng vì xấu hổ.

“ha ha! Con của giám đốc NHẬT đều là nam thanh nữ tú cả, thật đáng ghen tị”

Ba nó cười khà, rồi đáp “con trai của ông cũng rất tuấn tú đó chớ”

Xong 2 bên người tưng người bốc, nó cầm dao nỉa được một hồi, rồi lại trở về nhưng cái suy nghĩ lòng vòng đó.

Giám đốc KING đứng lên, nói có việc bận, liền cáo lễ về. Sau một hỏi chào hỏi, cuối cùng giám đốc KING cùng DUY bước ra ngoài, nhưng trước khi đi, DUY kịp lén đưa cho nó một tờ giấy.

“5h chiều nay gặp ở công viên thành phố”

Nó nh9ìn tờ giấy, lặng người mấy giây.

“chị ơi…tên đó”

HUY lay nó, gương mặt cậu nhăn lại khó khăn, thật là khó chịu khi kẻ ăn hiếp mình lại là con của một giám đốc quyền thế đến vậy, mà lại còn hợp tác với công ty gia đình minh. Nó nhìn HUY, nắm chặt tay cậu.

“em đừng sợ, không có gì để sợ cả, em cứ sống theo cách của em, nếu hắn đụng đến em chị sẽ không tha thứ, em iết mà, đúng không?”

Nó tuôn nguyên một tràng những lời từ đáy lòng, HUY mím môi nhìn nó, rồi cậu gật đầu, gương mặt đã giãn ra một chút.

Nó thở phào, trở về với dĩa thịt bò thượng hạng đang bày trước mặt, chiều nay…tên đó muốn gì?

Bữa trưa diễn ra tốt đẹp, sau khi về đến nhà, nó lôi điện thoại ra, kể cho MINH NGỌC và THANH NHÃ chuyện của mình. MINH NGỌC bất bình, la toáng cả lên, ch-ửi rủ-a cái tên đó, nhưng nó không quan tâm, nó chỉ muốn nhận được lời nhận xét của THANH NHÃ.

THANH NHÃ im lặng một hồi rồi nói với nó bằng giọng nghiêm túc.

“đúng là chuyện tên đó biết bí mật của cậu không là gì cả, nhưng nói thật, nếu chuyện cậu giả trai ra ngoài, người ngoài sẽ nhìn cậu như thế nào? Còn gia đinh cậu nữa, còn một chuyện là rõ ràng công ty của gia đình tên đó chính là bàn đạp giúp ba cậu, hắn lại là con trai cưng của cái công ty đó, chỉ cần một tiếng, hợp đồng có thể hủy,đương, số tiền bồi thường chẳn là gì với KING, vả lại chỉ cần ngỏ ý một cái, bao nhiều công ty đá quý sẽ sẵn sàng nhưỷ vào để thế chỗ, nói tóm gọn cậu đang ở tình trang bị động, tốt nhất nên nghe theo hắn lần này đã, rồi từ từ tìm đường thoát sau”

Gương mặt nó thoáng nét sợ hãi khi nghe THANH NHÃ phân tích, MINH NGỌC nghe THANH NHÃ nói cũng ngưng la ó.

Nó hít một hơi dài cám ơn 2 con bạn xong cúp máy.

Nó nằm phịch xuống giường, ngước lên trần nhà.

Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, mọi thứ càng lúc càng rối răm. Rồi nó cốc vào đầu mình, nó muốn trả thù, phải, trả thù, trả thù tên KHOA, kẻ đã sai người ức hiếp em nó, kẻ đã khiến em nó phải đau khổ, không yên nổi một giây trong cái trường đó, đúng, là trả thù, không có gì phải đắn đo cả.

Vậy thì nó phải giữ bí mật chuyện HẢI và TRANG THƯ là một , có như vậy sự trả thù của nó mới thành công được, đúng, phải là như vậy!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện: