truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Buông tay để yêu – Chương 18 (End) 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
<

Chương 18

 

Dã Tốt tìm thấy “người đẹp chân dài” ở một công ty quảng cáo. Cô đang chụp quảng cáo cho một hãng đồ thể thao. Trước ống kính, cô trang điểm nhẹ, khi cười, ánh mắt cô long lanh và hiện lên hai má lúm đồng tiền. Mọi thứ đều quen thuộc với anh, nhưng khi bước ra khỏi nơi chụp hình, cô trở nên u sầu như kẻ mất hồn. Từ công ty quảng cáo bước ra, cô đứng bên đường thẫn thờ nhìn dòng người qua lại. Khi nhìn thấy anh, cô vô cùng ngạc nhiên nhưng sau đó, cô vội xoay người, không nhìn anh nữa.

 

– Anh biết là em sẽ không rời khỏi thành phố này mà. – Anh mở miệng nói trước.

 

– Ý anh là em không có nơi nào để đi sao?

 

– Không đâu. Anh không có ý đó.

 

– Vậy ý anh là gì?

 

– Ý anh là chắc chắn em sẽ không nỡ.

 

Cô cười lạnh lùng rồi xoay người hỏi anh:

 

– Anh nghĩ rằng em không nỡ điều gì?

 

– Em… – Anh sững sờ đứng đó không biết nên nói gì.

 

– Quan hệ giữa chúng ta đã hết rồi. Sau này, anh đừng đến tìm em nữa. – Cô dứt khoát nói.

 

– Đó không phải là những lời tự đáy lòng em. – Anh thét lên với cô. – Nếu quan hệ giữa chúng ta đã hết thì tại sao em lại muốn anh chuyển đến nơi đó ở, tại sao em còn trả trước hai tháng tiền phòng cho anh?

 

Vai cô run lên:

 

– Coi như là kết thúc thôi. – Cô buồn bã nói.

 

– Kết thúc ư?

 

– Phải. Kết thúc.

 

Anh bước đến bên cạnh, ôm lấy cô và nói:

 

– Em đừng lừa anh, cũng đừng tự lừa chính mình nữa được không?

 

Cô dựa vào vai anh, mặt đầm đìa nước mắt, cô nói:

 

– Em đã chuẩn bị sẵn sàng để quên anh, sao anh còn đến tìm em chứ?

 

– Anh muốn ở bên em. – Anh nói.

 

– Vậy còn Bối Nhĩ thì sao?

 

– Anh và cô ấy không thể. Từ năm năm trước, quan hệ giữa bọn anh đã kết thúc rồi.

 

– Em xin lỗi. – Cô ngẩng mặt lên khỏi vai anh, nhẹ nhàng nói: – Em nghĩ, em không thể ở bên anh được nữa.

 

Những ngày vừa qua, có đã nghĩ rất nhiều. Năm năm qua, cô luôn dành tất cả tình yêu cho anh. Thực sự, cô đã quá mệt mỏi, mệt đến mức cô chẳng còn sức để cho và để nhận nữa.

 

– Anh sẽ đợi em. – Anh nói. – Em đã vì anh mà hy sinh quá nhiều. Bây giờ là lúc đến lượt anh làm chút gì đó cho em.

 

– Đừng ngốc như vậy. – Cô lấy tay vuốt tóc anh, buồn bã nói. – Chẳng phải trước đây, chúng ta đã thống nhất rồi sao? Trân trọng hiện tại, đợi đến khi muốn chia tay sẽ chia tay trong êm đẹp.

 

– Nhưng anh không muốn mất em.

 

Cô quay mặt đi, rút một điếu thuốc trong túi ra, run rẩy đưa lên miệng. Nếu anh nói những điều này với cô sớm hơn một chút thì cô sẽ bất chấp tất cả để ở bên anh, nhưng bây giờ tất cả đều quá muộn rồi. Cô đã ký hợp đồng với một công ty quảng cáo nước ngoài và sắp phải rời khỏi đây, chụp ảnh quảng cáo ngày hôm nay là công việc cuối cùng của cô. Hoàn thành nó là cô sẽ rời khỏi đây ngay.

 

Cuộc sống luôn là vậy. Có nhiều lúc, chúng ta không thua người khác mà lại thua chính mình. Năm năm qua, anh có rất nhiều cơ hội để giữ cô lại nhưng anh đã không làm như thế. Đến giờ, khi anh đã nghĩ thông suốt, anh muốn được ở bên cô trọn đời thì không còn kịp nữa rồi. Vì sao chúng ta luôn đợi đến khi đã mất đi thứ gì đó rồi mới theo đuổi nó chứ?

 

– Em phải đi rồi. – Cô dụi điếu thuốc trong tay, ngẩng đầu nhìn anh nói.

 

– Đi ư?

 

– Em đã ký hợp đồng với một công ty quảng cáo ở Anh. Ba ngày nữa, em sẽ đi. – Cô nói.

 

– Vậy hả! – Anh thấp giọng nói với cô. – Em nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé.

 

Cô gật đầu rồi xoay người đi. Khi không còn thấy bóng cô nữa, anh mới vội vàng đưa tay gạt nước mắt. Trong chớp nhoáng, cả thế giới trở nên tĩnh lặng vô cùng. Cô cố sức chạy về phía trước, còn anh đứng đó nhìn theo bóng cô, những hy vọng trong lòng anh dần dầu chìm xuống. Anh cảm thấy khóe mắt mình cay cay, anh nhắm mắt lại, một khoảng trời u tối bỗng hiện ra. Anh hiểu rằng anh sắp mất cô.

 

Hai ngày sau, anh chuyển đến chỗ cô ở. Ngày chuyển đến, anh mua hai chú cá vàng nuôi trong chiếc bể cá hình tròn mà cô để lại. Anh còn nhớ cô từng nói, cô rất thích cá vàng, thích nhìn chúng bơi lội tự do trong nước. Khi ấy, anh chỉ vào bể cá hình tròn đó hỏi cô:

 

– Em mua bể cá thì sao lại không mua cá?

 

Cô cười nói:

 

– Em muốn cùng người em yêu nuôi chúng.

 

– Tại sao vậy? – Anh hỏi.

 

– Vì em sợ nhỡ chúng đột nhiên bị chết, sợ cảm giác đột nhiên mất đi những thứ mình có. Nếu có người em yêu ở bên thì có thể em sẽ dũng cảm hơn một chút.

 

– Vậy em định nuôi mấy con cá? – Anh hỏi cô.

 

– Hai con.

 

– Tại sao lại là hai con?

 

– Một con sẽ buồn, nhiều thì sẽ tranh nhau ăn. – Cô cười nói. – Hai con cá sống cùng nhau sẽ không cảm thấy buồn, lại có thể yêu thương nhau giống như con người vậy.

 

Anh còn nhớ, cô đã nói như thế, nhưng khi đó, anh hoàn toàn không hiểu ý cô.

 

Ngày cô đi, anh gọi điện cho cô. Cô ngồi ở phòng chờ trong sân bay và nói với anh:

 

– Em sắp lên máy bay rồi, anh đừng gọi cho em nữa.

 

– Anh đã mua cá vàng nuôi trong chiếc bể cá em để lại rồi. – Anh bỗng nói.

 

Cổ họng cô bỗng như có thứ gì đó mắc lại, không nói nên lời.

 

– A lô, em vẫn nghe đấy chứ? – Anh hỏi.

 

– A lô, em đang nghe. – Cô thở dài hỏi anh. – Anh mua mấy con?

 

– Hai con.

 

– Tốt rồi! Hai con thì chúng sẽ không thấy buồn. – Cô nói.

 

– Nếu anh đã mang về thì hãy chăm sóc chúng thật tốt nhé.

 

– Nhưng anh chưa bao giờ nuôi bất cứ một sinh vật sống nào.

 

– Vậy anh đem trả lại cửa hàng đi.

 

– Không kịp nữa. Anh đã có tình cảm với chúng rồi. Anh không nỡ xa chúng.

 

Cô cúi người, gục đầu giữa hai đầu gối, nói:

 

– Tại sao anh không mang chúng về sớm hơn chứ?

 

– Anh xin lỗi. – Anh nói.

 

– Không cần nói xin lỗi người kia. Chúng ta đã thống nhất rồi mà. – Cô run rẩy nói.

 

– Em đi bao lâu? – Anh hỏi cô.

 

– Em không biết.

 

– Em không về thì anh sẽ không biết phải chăm sóc chúng như thế nào?

 

– Dã Tốt, cám ơn anh. – Cô nghẹn ngào trong nước mắt. – Em sẽ quay về.

 

– Anh sẽ đợi em.

 

Cô gập điện thoại lại. Năm năm yêu say đắm và đau đớn, một lần nữa vì một câu nói của anh mà dấu chấm câu đã trở thành dấu phẩy tạm dừng. Cô vẫn không thể nào rời khỏi anh. Anh chính là kiếp nạn của cuộc đời cô. Cô chỉ có thể mong đợi qua kiếp nạn đau khổ này, cô sẽ đón chờ kiếp nạn hạnh phúc phía sau.

 

 

Âu Dương San San hết phép, cô chính thức quay trở lại tòa soạn đi làm. Trong ngày đi làm đầu tiên, cô nhìn thấy một chiếc phong bì kỳ lạ được đặt trên bàn mình. Cô xé phong bì rồi từ từ rút những thứ trong đó ra. Đó là một tệp ảnh. Cô ngồi xuống ghế lật tệp ảnh đó, từ đầu đến cuối, một linh cảm xấu từ từ len lỏi trong đầu cô. Cô lấy điện thoại gọi cho Bối Nhĩ, nhưng điện thoại đổ chuông cả buôi mà không có ai nhấc máy. Cô đành mặt dày gọi đến số điện thoại nhà cô ấy.

 

Anh Bối Lỗi nhấc máy. Cô mở miệng mà cổ họng cứng lại không phát ra nổi âm thanh gì.

 

– A lô ai đấy? Xin hãy nói đi. – Đầu bên kia hỏi dồn dập.

 

– Là… là tôi… Âu Dương San San. – Cô run run nói.

 

– San San ư? – Anh hàng hoàng chuyển ống nghe từ tay trái sang tay phải.

 

– Cô thấy khỏe hơn chưa? – Anh hỏi.

 

– Cũng tạm ổn. Tôi đã đi làm rồi. – Cô nói.

 

– Vậy thì tốt. Vậy thì tốt rồi.

 

– Anh thế nào rồi?

 

– Tôi cũng vẫn khoẻ. À… tôi sắp kết hôn.

 

Cô bỗng trở nên ngơ ngác, sau đó cười nói:

 

– Chúc mừng anh. Người có tình cuối cùng cũng được toại nguyện. Ðây đúng là một chuyện đáng mừng. – Nhưng trong lòng cô tràn ngập đau thương và ghen tị.

 

– Cám ơn cô. – Anh nói. – Cô gọi điện đến có việc gì không?

 

– À! – Lúc này, cô mới sực tỉnh. – Tôi tìm Bối Nhĩ. Tôi vừa gọi vào di động cho em ấy, nhưng gọi mãi mà chẳng có ai nghe nên tôi mới thử gọi vào điện thoại bàn.

 

– Hình như nó vẫn chưa ngủ dậy. Tôi đi gọi nó giúp cô nhé?

 

– Không cần đâu. Đợi khi nào em ấy thức dậy thì anh bảo em ấy gọi điện cho tôi cũng được.

 

– Được rồi.

 

– Cảm ơn anh.

 

– Không có gì.

 

Cô gác điện thoại, ngồi thẫn thờ trên ghế. Đã từng có vài lần anh khách sáo với cô. So với việc không thèm để ý và coi thường trước đây thì cô càng không thể chịu đựng được vẻ khách sáo này. Nó khiến cho cô cảm thấy mình rất xa anh, rất xa…

 

– Á! Có bí mật gì đó ư? – Một đồng nghiệp bỗng chạy đến giật lấy những tấm ảnh trên tay cô, lớn tiếng hô lên.

 

– Này, anh mau trả lại cho tôi. – Cô chau mày, nghiêm mặt nhìn đồng nghiệp, cảnh cáo anh ta. – Anh không được xem.

 

– Cô căng thẳng gì chứ? – Anh đồng nghiệp không hiểu hỏi cô.

 

– Không. Không có gì. Đó là ảnh riêng của tôi. Tôi không muốn…

 

– Tôi hiểu rồi. – Anh đồng nghiệp tung những tấm ảnh trong tay, cười nói: – Ái chà! Tôi cứ tưởng là ảnh của minh tinh nào, ai ngờ lại là ảnh riêng của tiểu thư Âu Dương.

 

– Anh đi đi. – Cô bước lên phía trước, giật lấy những tấm ảnh trong tay đồng nghiệp, cười nói. – Có ảnh đẹp thì chắc chắn tôi phải đem cho “Ðại vương xấu xí” nhà anh xem trước chứ.

 

Sau khi anh đồng nghiệp đi rồi, cô mới cẩn thận nhét những tấm ảnh đó vào trong túi xách, lòng thầm nghĩ, việc quan trọng nhất bây giờ là phải tìm được Bối Nhĩ để làm rõ về những tấm ảnh đó.

 

– Ai gọi điện đến thế anh? – Khả Lam ôm chú chó từ trong bếp bước ra, mỉm cười hỏi Lý Bối Lỗi.

 

– À! Người ta tìm Bối Nhĩ.

 

– Bối Nhĩ có bạn trai rồi đúng không anh? Tối qua, em nghe mấy cuộc điện thoại gọi cho em ấy đấy. – Cô ngồi trên ghế, xoa đầu chú chó nói.

 

– Em cũng nghe… À! Ý anh là em có biết ai tìm em ấy không?

 

– Hình như là người họ Đặng – Cô nói, vỗ vỗ vào trán. – Chà! Người đó tên là Đặng gì đó, em quên mất rồi.

 

– À! – Anh thở phào nhẹ nhõm. Anh sợ cô nhận được điện thoại của Âu Dương San San. Mỗi lần Khả Lam cố tình hay vô ý nhắc đến cô ấy là anh luôn tìm cách né tránh. Rốt cuộc anh sợ điều gì, đến anh cũng không biết nữa.

 

– Anh làm sao thế? Sao trông anh như người mất hồn vậy?

 

– Không có gì. – Anh vội chuyển đề tài. – Không biết Bối Nhĩ dậy chưa nhỉ. Hình như bạn nó tìm nó có việc gấp.

 

– Ðể em đi xem giúp anh. – Khả Lam đặt chú chó xuống nền nhà, uỳnh uỵch chạy lên lầu.

 

Lý Bối Lỗi nhìn theo bóng Khả Lam nhưng trong đầu anh lại cứ hiện lên hình ảnh của Âu Dương San San. Gần đây, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của cô cứ bỗng chốc lại hiện lên trong đầu anh. Mỗi khi anh và Khả Lam tựa vào nhau là anh luôn cảm giác có một đôi mắt u buồn đang nhìn anh rồi cười thê lương.

 

Ðối với anh mà nói, thê lương đã trở thành định luật mà anh không thể thay đổi được.

 

– Bối Nhĩ! Chị vào được không? – Khả Lam gõ cửa phòng Bối Nhĩ. Thực ra, cô có một chuyện quan trọng muốn nói với Bối Nhĩ.

 

– Chị Khả Lam, chị vào đi.

 

– Anh trai em nghĩ em vẫn còn ngủ.

 

– Em tỉnh rồi ạ. – Bối Nhĩ cười nói.

 

– Bạn em gọi điện đến tìm em đấy.

 

– Cảm ơn chị. Lát nữa em sẽ gọi lại.

 

– Bối Nhĩ ngồi xuống thảm, dang tay làm vài động tác yoga.

 

– Bối Nhĩ! Thực ra, chị vẫn còn một chuyện quan trọng muốn nói với em. – Khả Lam nhìn cô, nở một nụ cười ngọt ngào.

 

Bối Nhĩ dừng lại, chăm chú nhìn Khả Lam rồi hỏi:

 

– Chuyện gì thế chị?

 

– Chị và anh Bối Lỗi… Anh chị…

 

– Anh chị sắp kết hôn ư?

 

– Ừ. – Khả Lam gật đầu. Năm năm qua, tình cảm lưu lạc đau khổ của cô cuối cùng đã trở về điểm bắt đầu. Tối qua, anh đã cầu hôn cô, không nhiều nghi thức và ngôn từ, nhưng dường như cô không hề suy nghĩ gì mà đồng ý ngay. Bao lâu nay họ đã để lỡ quá nhiều thứ, họ không muốn tiếp tục để lỡ cơ hội lần này nữa.

 

– Chúc mừng chị. – Bối Nhĩ nói điều tự đáy lòng mình. Nếu năm đó không phải vì cô thì có lẽ họ đã sớm sống bên nhau từ lâu rồi. Vì chuyện này mà cô thường cảm thấy day dứt. Bây giờ thì tốt rồi! Trải qua chia ly và đoàn tụ, cuối cùng hai kẻ cô đơn đã được ở bên nhau. Từ nay, họ sẽ càng trân trọng tình cảm không dễ gì có được này. Điều đó khiến Bối Nhĩ cảm thấy được an ủi rất nhìu.

 

– Cảm ơn em. – Khả Lam mỉm cười nói nhưng trong mắt cô vẫn thoáng hiện vẻ u buồn.

 

– Chị sao thế? – Bối Nhĩ hỏi cô. Khó khăn lắm anh chị mới được ở bên nhau. Đây là chuyện rất đáng mừng, chị vẫn còn điều gì không vui ư?

 

– Có lẽ là do chị nghĩ ngợi quá nhiều. Gần đây, chị luôn cảm mấy trong lòng anh Bối Lỗi như đang giấu tâm sự gì đó. Không biết chị có nên hỏi anh ấy không? – Cô thở dài nói. – Bất kể chị có thừa nhận hay không thì trong thời gian năm năm qua cũng có rất nhiều thứ đã thay đổi. Tuy bây giờ anh chị đã bắt đầu, nhưng chị cảm giác anh ấy và chị vẫn xa nhau lắm, giống như anh chị cách nhau trăm sông nghìn núi vậy.

 

– Là chị nghĩ nhiều quá đấy. – Lý Bối Nhĩ an ủi cô. – Có rất nhiều thay đổi nhưng cảm giác yêu một người thì không hề thay đổi. Nếu không thì anh ấy đã không cầu hôn chị, đúng không ạ?

 

– Cũng phải. – Khả Lam cười tự giễu chính mình. – Có lẽ đúng là chị đã nghĩ quá nhiều!

 

Từ phòng Bối Nhĩ bước ra, cô đứng trên chiếu nghỉ cầu thang nhìn xuống. Lý Bối Lỗi vẫn ngồi đó thẫn thờ nhìn chiếc thoại không đổ chuông. Chú chó chạy đến chân cô, ngửi ngửi gấu quần cô và kêu lên những tiếng khe khẽ. Anh bỗng giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô. Cô mỉm cười với anh nhưng trong lòng lại đang ngạc nhiên và xót xa.

 

– Anh đã từng nghĩ đến chuyện, nếu chúng ta không ở bên nhau thì sẽ thế nào chưa? – Khi ngồi xuống bên anh, cô hỏi.

 

– Chưa bao giờ. – Anh nói.

 

– Tại sao?

 

– Vì anh chắc chắn rằng chúng ta sẽ được ở bên nhau. Từ buổi biểu diễn ở Nhật Bản, anh đã chắc chắn chúng ta sẽ ở bên nhau đến già.

 

– Nếu có một ngày, chúng ta bắt buộc phải chia ly lần nữa, anh có nhớ em không?

 

– Anh không cho em nói những lời như vậy. – Anh ngăn cô. – Chúng ta sẽ không xa nhau nữa, mãi mãi không xa nhau nữa.

 

Cô cười trong nước mắt, nhoài người nhẹ nhàng hôn lên môi anh. Nước mắt lăn từ gò má xuống miệng hai người mằn mặn. Khả Lam lại chợt cảm nhận được mùi vị của chia ly.

 

 

Ðiện thoại di động của Bối Nhĩ có tới mười mấy cuộc gọi nhỡ, đa số là của Đặng Bành. Bối Nhĩ không thèm để ý, cô chỉ gọi lại cho Âu Dương San San.

 

– Bà cô nhỏ của tôi ơi, sao đến bây giờ em mới gọi điện lại cho chị chứ? – Âu Dương San San nghe điện thoại vội nói.

 

– Sao thế chị? Có chuyện gì vậy?

 

– Còn sao nữa? Em có biết em bị người ta chụp ảnh trộm không?

 

– Chụp ảnh trộm ư? – Lý Bối Nhĩ nghĩ ngay đến những bức ảnh anh Lý Bối Lỗi cầm hôm đó. Cô thở dài, từ tốn nói. – Em biết.

 

– Em biết ư?

 

– Sao vậy chị? Chị cũng nhận được những bức ảnh đó à?

 

– Tất nhiên là chị nhận được rồi. Chị làm ở tuần báo giải trí, chẳng lẽ chị lại không biết những tin nhảm nhí như vậy sao?

 

– Nhảm nhí ư? – Lý Bối Nhĩ không hiểu hỏi. – Em không phải là minh tinh gì cả. Họ quan tâm đến chuyện nhảm nhí của em làm gì?

 

– Em hồ đồ hay là giả hồ đồ thế? – Âu Dương San San lo lắng đập cả tay xuống bàn. – Em không phải là minh tinh nhưng Tỉnh Ðiền người ta là minh tinh, lại còn là minh tinh lớn của làng giải trí nữa chứ…

 

– Khoan đã, chị San San. – Lý Bối Nhĩ ngắt lời cô. – Chị nói ai cơ? Tỉnh Ðiền ư? Những bức ảnh đó có liên quan gì đến Tỉnh Ðiền chứ?

 

– Em định làm chị tức chết đấy à? Tỉnh Điền là nam diễn viên chính của những bức ảnh đó mà. Em và anh ta có quan hệ gì vậy? – Âu Dương San San giận dữ nói.

 

– Chị nói là những bức ảnh trong tay chị là ảnh của em và Tỉnh Ðiền…

 

– Em nghĩ là ai chứ?

 

Ðầu Lý Bối Nhĩ cứ ong ong lên như thể cô bị một vật nặng nào đó va vào đầu.

 

– Chi San San, bây giờ chị có ở tòa soạn không? Em sẽ đến gặp chị ngay. Chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện. – Giọng cô trở nên run run.

 

– Em đừng đến đây tìm chị. Ở đây có nhiều người lắm chuyện lắm. Chúng ta đến chỗ khác nói chuyện đi.

 

– Vâng. Thế đi đâu ạ? Chị quyết định đi.

 

– Bên đường Thượng Hải có quán trà Tĩnh Tâm. Lát nữa, chúng ta gặp nhau ở đó nhé.

 

– Vâng ạ. Lát nữa gặp lại chị.

 

Saụ khi gác máy, Lý Bối Nhĩ vội vàng lấy chiếc áo khoác rồi chạy xuống nhà.

 

– Em đi đâu mà vội thế Bối Nhĩ? – Lý Bối Lỗi đang ôm vai Khả Lam ở phòng khách dưới nhà, nhẹ nhàng hỏi.

 

– Em đi gặp bạn có việc.

 

– Cứ phải là hôm nay sao? Khả Lam muốn em cùng anh chị đi thử áo cưới.

 

– Để hôm khác được không ạ? Hôm khác… – Lý Bối Nhĩ nhìn Bối Lỗi và Khả Lam với ánh mắt tiếc nuối.

 

– Bỏ đi. Anh đừng làm khó Bối Nhĩ. – Khả Lam cười giải vây cho cô. – Lúc nào đi thử áo cưới chẳng được. Bối Nhĩ có việc cứ để em ấy đi lo việc của em ấy trước đi.

 

– Em cảm ơn chị dâu tương lai. – Lý Bối Nhĩ chạy đến ôm Khả Lam nũng nịu như một đứa trẻ.

 

– Em mau đi đi. Đừng để bạn em đợi lâu. – Khả Lam cười xoa đầu cô.

 

Đợi Bối Nhĩ vội vàng chạy ra khỏi của, Bối Lỗi mới dịu dàng nhìn Khả Lam cười tủm tỉm.

 

– Sao anh lại nhìn em như vậy? Trên mặt em có gì à?

 

– Đúng là có đấy.

 

– Có gì? Anh mau lau cho em đi.

 

– Có sự lương thiện, có cả tình yêu nữa. – Lý Bối Lỗi cười nói.

 

Cô ngẩn người giơ tay đẩy anh.

 

– Anh đi đi.

 

– Em biết không? Bối Nhĩ lớn như vậy nhưng nó chưa bao giờ gọi anh một tiếng “anh trai”. Thế mà vừa rồi nó lại gọi em là chị dâu. Em có nghe thấy không?

 

Khả Lam cười kéo cổ anh lại, uy hiếp:

 

loading...

– Anh thấy ưu thế của em chưa? Sau này, anh mà chọc giận em, em sẽ rủ Bối Nhĩ cùng em khởi nghĩa đấy.

 

– Em dám sao?

 

– Em…

 

Không đợi cô nói hết câu, anh đã dùng môi mình khóa chặt miệng cô… Cô gái này đã hy sinh cho anh quá nhiều, thậm chí dù ở nơi xa nhưng vẫn mong mỏi tình yêu của anh. Trong phút giây ôm chặt cô vào lòng, anh có cảm giác như cả thế giới này trở nên tươi sáng hơn trước rất nhiều. Ðó chính là sắc màu của hạnh phúc. Anh nghĩ thế.

 

Âu Dương San San đến quán trà đó sớm hơn Bối Nhĩ một chút. Cô ấy chọn chỗ ngồi ở gần cửa sổ. Ánh nắng đầu đông nhạt nhòa xuyên qua kính cửa sổ chiếu lên người cô. Cô mơ màn nhìn dòng người đi lại trên đường mà tưởng tượng ra cảnh Bối Lỗi mặc vest cùng Khả Lam sánh bước trên thảm đỏ mà lòng trào dâng nỗi chua xót. Cô lấy tay bịt mắt, hận bản thân vẫn còn vướng vào nỗi đau khổ của ngày hôm qua.

 

Lý Bối Nhĩ vỗ vai cô từ phía sau.

 

– Chị đang nghĩ gì thế? – Cô hỏi.

 

– Chị đang nghĩ sao em vẫn chưa tới.

 

– Chị nói dối. Em vừa đứng ngoài của sổ vẫy chị nhưng chị nhìn ra ngoài mà chẳng nhìn thấy em.

 

– Vậy ư? – San San cười, cố che giấu tâm sự của mình – Xem ra chị phải đi kiểm tra lại thị lực thôi.

 

– Chị có tâm sự à? – Lý Bôi Nhĩ châm chọc cô.

 

– Ðừng nói chuyện của chị nữa. – Cô xua tay rồi rút tập ảnh trong túi ra đưa cho Bối Nhĩ. – Này, em xem đi.

 

Lý Bối Nhĩ mau chóng lật em, chưa xem xong, cô đã hậm hực ném tập ảnh xuống bàn. – Chết tiệt! Em đắc tội với ai cơ chứ?

 

Cô giận đến mức lông mày dựng ngược cả lên.

 

– Em nói nhỏ một chút. Âu Dưong San San vội xếp tập ảnh đó lại, để sang một bên rồi nhẫn nại hỏi cô. – Nấu chị đoán không nhầm thì trong tay chị em mình có những bức ảnh khác nhau.

 

– Vâng. – Bối Nhĩ buồn bã gật đầu.

 

– Trời ơi! Bối Nhĩ! Rốt cuộc em đã làm gì thế hả?

 

– Những bức ảnh trong tay em chỉ là ảnh ghép. Ðó vốn không phải là em.

 

– Vậy còn những bức ảnh này thì sao? – Âu Dương San San chỉ vào những bức ảnh bên tay hỏi cô.

 

– Những bức… những bức này là thật. – Lý Bối Nhĩ vô tội nói. – Nhưng chị San San à, chị phải tin em. Giữa em và Tỉnh Điền thật sự không có gì cả. Sáng sớm hôm đó, chúng em… chúng em chỉ tình cờ gặp nhau… Em phải nói thế nào đây? Tóm lại sự việc hoàn toàn không như chị tưởng tượng đâu. Những bức ảnh này không thể đăng lên báo được. Sự nghiệp của anh ấy hiện đang rất tốt. Em không muốn anh ấy phải buồn phiền vì những chuyện như thế này.

 

– Chị hiểu rồi. – Âu Dương San San nói. – Chị hẹn em ra đây là muốn nhắc nhở em, từ sau phải hết sức cẩn thận khi gặp mặt những minh tinh như anh ta. Bị người ta chụp trộm thì sẽ không hay đâu.

 

– Sau này, chúng em sẽ không gặp lại nhau nữa. – Cô buồn bã nói.

 

Âu Dương San San vỗ vai cô an ủi:

 

– Em đừng lo. Chị sẽ không để những bức ảnh này bị đăng lên báo đâu.

 

– Chị San San, em cảm ơn chị.

 

– Nhưng nghĩ kỹ lại, chị thấy chuyện này hình như không đơn giản chỉ là chụp trộm thôi đâu. Em thử nghĩ xem, nếu là phóng viên làm thì sao anh ta lại không tự đăng báo mà lại đi gửi cho chị?

 

– Em biết ai làm chuyện này rồi. – Cô thở dài nói.

 

– Là ai?

 

– Em vẫn chưa chắc chắn. Đợi em điều tra rõ chuyện này rồi em sẽ nói với chị.

 

– Cũng được.

 

Khi từ quán trà ra, Bối Nhĩ bỗng ngoái đầu lại nhìn Âu Dương San San như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

 

– Em định nói gì thế? Em mau nói đi. – Âu Dương San San đã sớm cảm thấy Bối Nhĩ có gì đó không bình thường.

 

– Anh Bối Lỗi và chị Khả Lam sắp kết hôn rồi. Chị đã biết chưa? – Cô từ tốn nói.

 

– Chị biết rồi. – San San cười nói. – Đáng ra họ phải lấy nhau từ lâu rồi ấy chứ. – Cô ra vẻ như chẳng hề quan tâm.

 

– Vậy còn chị thì sao?

 

– Bây giờ chị rất ổn. – Mắt cô ẩn chứa nụ cười. Dưới ánh nắng đầu đông, nụ cười đó giống như một hồ nước phẳng lặng, không vướng bụi trần.

 

Khi ngồi ở quán trà đợi Bối Nhĩ, Âu Dương San San đã nhìn qua kính cửa sổ, cô nhìn thấy một cô bé mặc chiếc váy màu đỏ đứng bên kia đường. Cô bé đó vùng khỏi tay mẹ chạy sang bên này đường. Một chiếc xe hơi lao đến trước mặt khiến cô bé hoảng sợ đứng phỗng ra đấy rồi oà lên khóc. Người mẹ chạy đến bế cô bé lên và thì thầm gì đó vào tai cô bé. Âu Dương San San đoán đó chắc chắn là những câu dặn dò ý nghĩa. Nhưng nếu cô bé đó không gặp phải sự cố này thì sẽ mãi mãi không biết rằng tự ý lao sang đường là nguy hiểm thể nào. Giống như thái độ của một người đối với chuyện tình cảm. Nếu không thử theo đuổi và trải nghiệm thì mãi mãi cô sẽ không thể nào hiểu được vị ngọt ngào và nỗi đau khổ của tình yêu.

 

Âu Dương San San chưa bao giờ hối hận việc mình đã yêu Bối Lỗi. Mặc dù anh ấy chưa từng để ý hay đáp lại tấm chân tình của cô nhưng cô vẫn hy sinh tất cả những gì có thể. Cô cảm thấy như vậy là đủ rồi. Anh ấy có yêu cô hay không là chuyện của anh ấy. Cô không hề oán hận mà chỉ chúc anh ấy hạnh phúc thôi.

 

 

Lý Bối Nhĩ cầm những bức ảnh mới nhất liên quan đến mình tới công ty quảng cáo JS. Đây là lần thứ ba cô đến đây. Hai lần trước là vì Kim Na, còn lần này là vì bản thân cô. Tòa nhà chọc trời đó, một lần nữa khiến cô cảm thấy chóng mặt. Cô đứng ở sảnh lớn dưới tầng một gọi điện cho Ðặng Bành.

 

– Em đợi tôi. Tôi sẽ xuống ngay. – Đặng Bành vui mừng dặn cô trong điện thoại.

 

Năm phút sau, Đặng Bành từ thang máy bước ra. Ðiều khiến cô cảm thấy bất ngờ là Kim Na cũng đi cùng anh ta.

 

– Bối Nhĩ, đã lâu không gặp. – Kim Na nhiệt tình chào hỏi cô.

 

– Ừ! Lâu rồi không gặp. – Cô đáp. Kim Na cười rất tươi nhưng cô lại có cảm giác như đó là sự giả tạo xấu xa.

 

– Hai người nói chuyện đi. Tớ còn có việc. Tớ phải đi trước đây. – Kim Na vẫy tay chào Bối Nhĩ. – Bối Nhĩ! Lúc nào rảnh thì gọi điện cho tớ nhé.

 

– Cô ấy mang đồ ăn đến cho đồng nghiệp của tôi. Em cũng biết là có thể cô ấy ở nhà buồn quá nên… – Đặng Bành vội giải thích.

 

– Tôi không có hứng thú với chuyện của người khác. – Bối Nhĩ lạnh lùng nói. – Chúng ta ra chỗ nào đó nói chuyện nhé.

 

Họ lái xe đến bên bờ biển, Lý Bối Nhĩ rút tập ảnh ghép ra đưa cho anh xem.

 

– Những… những tấm ảnh này ở đâu ra thế? – Đặng Bành hoài nghi nhìn cô.

 

– Ồ, còn cả cái này nữa. – Bối Nhĩ lấy bức thư ra.

 

– Vớ vẩn! Thật là vớ vẩn! – Anh thật sự bị kích động. Anh nói: – Xin lỗi Bối Nhĩ. Tôi nghĩ tôi không thể đưa em về rồi. Tôi còn có việc rất quan trọng phải làm.

 

– Tôi tự bắt xe về cũng được mà.

 

Đặng Bành quay người bước lên xe, chiếc xe lao như điên trên đưòng cao tốc. Anh lái xe đến một khu biệt thự và dừng xe trước một ngôi nhà. Kim Na chạy ra mở cửa:

 

– Sao vậy? Vừa mới chia tay mà anh đã nhớ em rồi sao? – Cô ta dịu dàng kiễng chân lên ôm lấy cổ anh.

 

– Cô đã làm chuyện tốt gì thế hả? – Anh đẩy cô ta ra rồi ném những tấm ảnh đó xuống dưới chân cô ta.

 

Cô ta nhún vai không phủ nhận mà cũng chẳng thừa nhận, rồi cô ta giẫm chân lên những tấm ảnh đó và đi thẳng vào phòng khách ngồi trên chiếc ghế sô pha, bật ti vi xem như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

 

– Tại sao cô lại làm như vậy? Tại sao có lại làm tổn thương Bối Nhĩ vô tội? – Ðặng Bành đuổi theo hỏi cô ta.

 

– Em còn vô tội hơn cô ta thì ai quan tâm đến em chứ? – Cô ta quay lại nhìn anh với ánh mắt căm hận.

 

– Cô thật là vô lý đấy.

 

Cô ta đứng dậy, bỗng nhiên cô ta lao về phía anh và thét lên:

 

– Là em làm đấy. Thì sao nào? Cô ta quyến rũ chồng người ta. Cô ta đáng bị như vậy. Cô ta là đồ con điếm. Con điếm!

 

Anh giơ tay lên tát cô ta một cái.

 

Cô ta đau đớn nhìn anh rồi chụp lấy điện thoại ấn một loạt dãy số, cô ta gào lên trong điện thoại:

 

– Lý Bối Nhĩ! Cô là đồ con điếm! Cô…

 

Đặng Bành giật lấy điện thoại trong tay cô ta. Cô ta chạy đến cào cấu mặt anh. Anh đẩy cô ta ra thì cô lại kiễng chân tiếp tục lao đến cào cấu anh. Anh gạt mạnh cô ta qua một bên khiến cô ta va bụng vào góc bàn, cả người khuỵu xuống.

 

– Kim Na, cô sao thế? – Anh chạy đến ôm lấy cô ta. Nhưng cô ta đang chảy máu.

 

– Con… con của chúng ta.. – Mặt ướt đẫm nước mắt, cô ta nắm chặt lấy vạt áo anh, đau khổ nói: – Hãy cứu lấy con của chúng ta…

 

Tại bệnh viện, bác sĩ trong chiếc áo blue trắng xót xa báo với anh:

 

– Cô ấy đã thoát khói nguy hiểm nhưng chúng tôi không giữ được đứa bé.

 

Anh đau khổ ngồi xuống hành lang bệnh viên, hai tay ôm lấy đầu tự trách mình.

 

– Sao lại như vậy? – Lý Bối Nhĩ không đứng vững nên phải ngồi xuống chiếc ghế dài. Trong điện thoại, cô đã nghe thấy tất cả. Nhưng dù thế nào cô cũng không thể ngờ rằng, Kim Na lại mang giọt máu của Đặng Bành.

 

Ba tháng trước, Kim Na mượn cớ tổ chức sinh nhật để mời Đặng Bành đến chơi. Lúc đó, họ vừa ly hôn, cô ta đã nói rất bi thương trong điện thoại rằng:

 

– Nếu ngay cả anh cũng không đến thì em còn sống làm gì nữa. – Anh mềm lòng nên đã bỏ công việc đến bên cô ta. Tối đó, họ uống rất nhiều rượu. Chất cồn chuyển hóa những cảm kích trong họ thành dục vọng và một lần nữa đã giúp cô ta thành công. Chính lần đó, cô ta đã mang thai.

 

Đặng Bành quỳ xuống bên giường của cô ta, sầu não nói:

 

– Tôi thật sự không ngờ sự việc lại thành ra như vậy. Thật sự là tôi không biết.

 

Cô ta nằm trên giường, lặng lẽ nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi. Cô ta nói:

 

– Chúng ta chia tay rồi. Sau này, chúng ta sẽ không có con nữa.

 

Lý Bối Nhĩ đứng một bên đau xót nhìn họ. Kim Na ngoái đầu lại bình tĩnh nhìn cô nói:

 

– Bối Nhĩ, cô nhìn thấy chưa? Ðây là báo ứng của tôi.

 

Lý Bối Nhĩ không nói gì chỉ quay người bước ra khỏi phòng bệnh. Đặng Bành đuổi theo cô, buồn bã nhìn cô mà không biết nên nói gì.

 

– Anh chăm sóc cho Kim Na nhé. – Cô mở miệng nói trước.

 

– Tôi sẽ làm vậy.

 

Bước ra khỏi bệnh viện, cô nhìn chú chim bay trên bầu trời mà thở dài rồi sải bước về phía trước. Cô bỗng tha thứ Kim Na về việc đã làm tổn thương cô. Trên thế gian này, đáng thương nhất chính là người vì tình yêu mà mất đi lý trí.

 

 

Gần đây, Tỉnh Điền có quay một bộ phim. Nữ diễn viên đóng cùng anh trong bộ phim đó chính là Sơn Miên, cô bạn gái trước của anh. Hai người họ diễn với nhau không những không hề ngại ngùng mà ngược lại còn vô cùng ăn ý.

 

Hôm đó, sau khi thu dọn xong, Son Miên bỗng đề nghị anh:

 

– Chúng ta đi uống một ly nhé.

 

– Ðược chứ. – Anh vui vẻ nhận lời.

 

Dương Tử đứng bên cạnh nhắc anh:

 

– Tối nay, anh còn có một cuộc phỏng vấn đấy.

 

– Tối cô đến nhà tôi lấy cho tôi cái áo khoác. Tôi sẽ đến buổi phỏng vấn đúng giờ. – Tỉnh Ðiền lạnh lùng giao việc.

 

Bảy giờ tối, Dương Tử theo lời dặn đến nhà anh. Cô dùng chiếc chìa khóa anh đưa cho để mở cửa. Trước đây, cô nghĩ rằng, có trong tay chia khoá nhà của đàn ông là cô đã có được một nửa người đàn ông đó. Nhưng tối nay, khi cô mở cửa nhà anh ra thì tòa bảo tháp kiên cố trong trái tim cô đã sụp đổ hoàn toàn.

 

Cửa phòng anh khép hờ, cô nghe thấy giọng của một người phụ nữ khá dịu dàng:

 

– Anh thật to gan, anh không sợ cô trợ lý của anh nhìn thấy sao?

 

Dương Tử bước tới, cô nhìn thấy một đôi nam nữ gần như không mặc gì đang ôm lấy nhau trong phòng. Cô gái tên là Sơn Miên đang vờn trước ngực Tỉnh Ðiền. Anh cúi xuống hôn cô ta nhưng bị cô ta chận lại. Cô ta nói:

 

– Anh đừng quên, cô trợ lý của anh sắp đến lấy áo cho anh đấy.

 

– Để ý đến cô ấy làm gì? – Tỉnh Ðiền chẳng hề quan tâm nói.

 

– Trông cô ấy em thấy, hình như có vẻ rất thích anh đấy.

 

– Có nhiều người thích anh lắm. Chẳng lẽ em muốn ai anh cũng phải thương hại sao?

 

– Đừng mà. Anh là của em. – Cô ta ôm lấy anh, hôn lên môi anh.

 

Dương Tử đứng ngoài cửa, trong mắt cô phản chiếu một cảnh khiến người ta kinh hoàng. Cô lắc đầu rồi lại lắc đầu, sau đó cô lặng lẽ giật lùi, giật lùi rồi quay đầu bỏ chạy.

 

Cô cứ chạy men theo con đường, chạy mãi… Ánh trăng sáng trong trên đỉnh đầu chiếu sáng con đường trước mặt cô. Xung quanh vẫn phồn hoa là vậy mà lòng cô lạnh toát, buốt giá đến tận xương tủy.

 

– Em dậy đi! Diễn xong rồi. – Tỉnh Điền ngồi dậy lạnh lùng nói.

 

– Chúng ta tiếp tục có được không? Lâu như vậy rồi, chẳng lẽ anh không nhớ em sao? Lẽ nào anh gọi em đến đây chỉ để diễn phim cho cô ấy xem sao? – Sơn Miên ôm lấy cổ anh như không hề muốn buông.

 

– Sơn Miên, anh xin lỗi. Hôm nay, anh không có tâm trạng nào để làm chuyện đó. – Anh buồn bã nói.

 

Cô ta lật người đè lên người anh. Cô ta nói:

 

– Để em.

 

Anh đẩy cô ta xuống, nói:

 

– Anh xin lỗi. Thực sự là hôm nay anh không muốn.

 

Cô ta ngồi trên nền nhà cười phá lên, nói:

 

– Đồ ngốc! Anh nghĩ rằng em muốn cùng anh đến thế sao? Anh mắc lừa rồi. Anh đừng quên, em là diễn viên.

 

Anh cúi xuống lần lượt nhặt từng chiếc quần chiếc áo mặc lên người. Anh nói:

 

– Anh còn có một cuộc phỏng vấn. – Sau đó, anh xoay người đi ra khỏi phòng.

 

Hôm sau, Dương Tử đến trường quay rất muộn. Sắc mặt cô trắng bệch, hai mắt sưng húp. Anh không hài lòng hỏi cô:

 

– Tại sao tối qua, cô không đi lấy áo cho tôi?

 

Cô không trả lời, chỉ cúi đầu đi chọn trang phục cho anh. Anh kéo tay cô trách cứ:

 

– Nếu cô không muốn làm thì cô không cần làm nữa. Nhưng nếu cô đã chọn cái nghề này thì cô nên hoàn thành nó cho thật tốt chứ.

 

Cô ngẩng đầu lên, mặt ướt đầm nước mắt. Cô nhìn thẳng vào mắt anh bằng cái nhìn oán hận. Cô đau lòng nói:

 

– Tôi biết anh không yêu tôi. Tôi đã biết từ lâu rồi. Chỉ là tại sao anh không tự nói ra chứ?

 

Anh nhìn cô xót xa không nói lên lời.

 

Cô nhún vai, cố ra vẻ nhẹ nhõm quay người nói với anh:

 

– Tôi là một trợ lý tồi. Tôi sẽ sớm rời khỏi đây. – Sau đó, cô sải bước về phía trước.

 

– Xem ra, anh đã động lòng trước cô ấy rồi. – Bỗng Sơn Miên đi tới trêu chọc anh.

 

– Em nói gì thế? Cô ta là chỉ một cô trợ lý thôi.

 

– Trông bộ dạng anh kìa. Khi chia tay với em anh cũng không đau khổ như vậy.

 

Anh ngẩn người rồi nhẹ nhàng cười. Anh vuốt ve bờ vai cô ta nói:

 

– Em quên rồi sao? Anh cũng là diễn viên.

 

Dương Tử vẫn ra đi. Cô mang theo giấc mộng tình yêu đổ vỡ rời khỏi thành phố ồn ào này. Ngày cô đi, Tỉnh Điền không tiễn, thậm chí cũng không hề gọi điện cho cô. Điều anh muốn chính là kêt thúc như vậy. Anh là một lãng tử chỉ biết sống theo cách của mình. Trong người anh có loại gen làm phụ nữ đau lòng. Ai ở bên anh, chắc chắn người đó sẽ không được yên ổn và hạnh phúc. Ðể cô ra đi chính là tình yêu cuối cùng mà anh dành cho cô.

 

 

Hôn lễ của Lý Bối Lỗi và Khả Lam dự định sẽ tổ chức vào tháng Mười hai. Mùa đông ở miền Bắc lạnh đến thấu xương. Họ đã dùng tình yêu để sưởi ấm cho nhau trong thời tiết giá lạnh như vậy. Bao nhiêu năm qua, họ đã trải qua quá nhiều chờ đợi. Đến hôm nay, họ đã có thể ở bên nhau. Một tình yêu tuyệt đẹp chẳng qua chỉ là được bình yên bên nhau, mỗi sáng thức dậy được nắm chặt tay người mình yêu rồi nói một câu:

 

– Chào buồi sáng, em yêu.

 

Bà Hách Huệ Tử quay về tham dự lễ cưới của con trai. Trước khi tổ chức tiệc cưới hai ngày, bà hẹn bà Nghiêm Lập Thu và bà Hà Hữu Lệ đến quán rượu. Trên sân khấu, mấy cô gái trẻ đang xoay mình theo điệu nhạc giống như các linh hồn chạy ra trong màn đêm. Mấy người phụ nữ trung tuổi ngồi dưới thưởng thức từng động tác trên sân khấu, nhìn họ biểu diễn mà như cảm thấy tuổi trẻ của mình đang ở đó. Họ tự nhủ: “Tuổi trẻ thật tuyệt vời!”. Sau đó, họ cụng ly và nhìn nhau cười, những chuyện ghen tị, những chuyện không hài lòng trước đây đều tan biến phía sau nụ cười của họ.

 

Tỉnh Điền vẫn bận rộn với những vai diễn. Dã Tốt đã tìm được một công việc ôn định. Hằng ngày, anh đi làm từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, thời gian còn lại, anh cùng hai chú cá vàng đợi cô trở về. Lý Bối Nhĩ giống như chú chim không biết mệt mỏi, cô chạy đôn chạy đáo khắp nơi chuẩn bị cho hôn lễ của anh Bối Lỗi. Trước hôm cưới một ngày, cuối cùng cô cũng được nhàn rỗi. Cô hẹn Âu Dương San San đi uống trà thì Khả Lam bỗng gọi điện cho cô và nói:

 

– Hôm nay phải đi lấy bộ váy cưới đã sửa xong. Chị không đi được. Em đi lấy giúp chị nhé.

 

– Chị cứ để đó cho em. – Lý Bối Nhĩ vui vẻ nhận lời. Từ lúc nào, những oán hận không còn tồn tại ở trong cuộc sống của cô nữa. Cô đã học được cách làm cho cuộc sống của mình hạnh phúc, chính là thông qua cách làm cho người khác được hạnh phúc.

 

– Chị đi cùng em nhé. – Âu Dương San San nói. – Hãy cho chị được làm cho anh ấy việc gì đó lần cuối cùng.

 

Bối Nhĩ không từ chối. Trong lòng có hiểu rõ, yêu một người là việc rất khó, nhưng rời bỏ người mình yêu còn khó hơn nhiều. Họ cùng nhau đến tiệm áo cưới. Âu Dương San San thẫn thờ nhìn bộ váy cưới mà Khả Lam đã đặt. Mãi sau cô mới nhẹ nhàng nói một câu:

 

– Đẹp quá! – Kết hôn, cuối cùng cô đã hiểu được thế nào gọi là kết hôn. Có tình yêu thì mới có thể lấy nhau, còn cô, đối với anh chẳng qua chỉ là một người khách qua đường mà thôi.

 

Từ tiệm áo cưới bước ra, Lý Bối Nhĩ bị trượt chân, theo quán tính cô ngã nhoài về phía trước.

 

– Cẩn thận đấy! – Âu Dương San San lao tới tóm lấy tay cô nhưng hộp đựng váy cưới trên tay Bối Nhĩ đã văng ra xa. Chiếc váy cưới trắng tinh bung ra giữa lòng đường như một bữa tiệc cô đơn hoa lệ. Âu Dương San San lao ra lòng đường cúi xuống nhặt chiếc váy. Một chiếc xe hơi màu đen chạy qua và một tiếng thét kinh người phá tan màn đêm.

 

Tối hôm ấy, tuyết rơi rất nhiều. Ðó là trận tuyết lớn đầu tiên của mùa đông năm đó. Lý Bối Lỗi nhận được điện thoại của Bối Nhĩ, anh lao như điên ra cửa bất chấp tiếng gọi của Khả Lam.

 

Bác sĩ nói, tình trạng của Âu Dương San San đã qua cơn nguy hiểm. Trên chiếc ghế dài ở bệnh viện, anh nắm chặt tay Khả Lam thở phào nhẹ nhõm. Anh nói:

 

– Cô ấy không nên lao ra đường như vậy. Cô ấy thật là ngốc!

 

Khả Lam kéo đầu anh vào lòng, nhẹ nhàng an ủi:

 

– Không sao. Mọi chuyện đã qua rồi.

 

Nhiều ngày nay, tinh thần của anh luôn hoảng hốt, anh hoàn toàn không thể bình tâm lại được, anh không hiểu rốt cuộc mình làm sao nữa. Nửa đêm, anh tỉnh dậy hút thuốc rồi lại dập tắt điếu thuốc đi. Trong mơ, anh thường mơ thấy Âu Dưong San San mặt ướt đẫm nước mắt đứng trên đỉnh tòa nhà cao cao, dang tay nói với anh:

 

– Bối Lỗi! Em sẽ biến thành một chú chim nhỏ… – Gió quanh cô thổi rất mạnh! Anh lao đến kéo tay cô nhưng tất cả đều không kịp nữa. Khi tỉnh lại, khuôn mặt anh cũng ướt đẫm không biết đâu là nước mắt, đâu là mồ hôi.

 

Hôn lễ của anh và Khả Lam không được tổ chức đúng như dự định. Ngày nào Khả Lam cũng ở bên anh. Mỗi lúc anh giật mình tỉnh giấc, cô đều ôm lấy anh, vuốt nhẹ vai anh an ủi:

 

– Không sao, không sao. Đó chỉ là một giấc mơ thôi.

 

Nhưng những giấc mơ như thế vẫn tiếp tục lập lại. Hầu như không ngày nào là nó không xuất hiện trong giấc ngủ của anh. Anh không thể quên được khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của Âu Dương San San. Anh khôngthể quên được cô ấy đã quên mình vì anh. Anh không thể quên được ánh mắt vô vọng khi cô ấy nằm trên giường bệnh. Từ phút giây Âu Dương San San được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, Khả Lam nhìn anh, bình tĩnh nói:

 

– Bối Lỗi! Anh có từng nghĩ có lẽ chúng ta không nên gặp lại nhau không?

 

Anh thẫn thờ, run rẩy đi đến cuối hành lang.

 

Ngày Âu Dưong San San xuất viện, Khả Lam đã chuyển khỏi nhà anh. Trước khi đi, cô hôn lên khuôn mặt đang ngủ say và thì thầm bên tai anh:

 

– Có lẽ việc chúng ta gặp nhau đã là một sai lầm lớn rồi. Chúng ta thua không phải là tình cảm mà cuộc sống đã tạo cho chúng ta quá nhiều đau khổ. Hoặc là, chúng ta không nên yêu một cách ích kỷ như vậy.

 

Khi cửa phòng đóng lại. Bối Lỗi mệt mỏi mở mắt ra. Trong giây phút Khả Lam thì thầm bên tai anh, anh rất muốn ôm cô vào lòng, nói với cô, anh không muốn lại chia tay cô thêm lần nữa. Nhưng anh đã không làm như vậy. Ánh mắt u buồn của Âu Dương San San như hạt giống đã đâm rễ trong lòng anh và nó dần lớn lên. Đối diện với Khả Lam, anh ngày càng day dứt, ngày càng đau khổ.

 

Trong cuốn Lời Sám hối, Jean Jacques Rousseau – nhà tư tưởng nổi tiếng người Pháp có nói: “Trên thế giới này không có thứ gì là vĩnh hằng. Thứ di động thì nó sẽ đi mất. Thứ đứng yên thì nó sẽ cạn khô. Thứ sinh sôi rồi cũng thành con số không…”. Anh không trách số phận đã trêu đùa họ, có trách thì trách bản thân anh năm đó đã không kiên trì với tình cảm của mình. Có những chuyện đã sai rồi lại càng sai mãi. Dù tình cảm vẫn vậy nhưng cũng không thể thoát khỏi vòng đổi thay của cuộc đời. Họ không phải là những người ích kỷ, nhưng họ vẫn phải gánh chịu nỗi đau do thời gian để lại.

 

Tuyết! Lại một trận tuyết lớn! Anh đứng dưới nhà Âu Dương San San rất lâu. Cô ấy không chịu gặp anh. Bối Nhĩ nói:

 

– Chị San San, việc gì chị phải như vậy chứ?

 

Cô ấy ngoái đầu cười với Bối Nhĩ rồi nói:

 

– Bối Nhĩ! Chị rất muốn lại được yêu anh ấy… nếu chị là một người toàn vẹn.

 

Bối Nhĩ nắm bàn tay lạnh giá của cô ấy mà khóc không thành tiếng. Tai nạn đó không cướp đi tính mạng nhưng nó đã cướp đi đôi chân của cô ấy.

 

Bối Nhĩ khóc nói:

 

– Em không nên để chị đi cùng em đến lấy váy cưới. Nếu sớm biết thế này…

 

Cô ấy nhẹ nhàng vỗ vai cô mà nói:

 

– Bối Nhĩ! Em đừng khóc. Ai trong chúng ta chẳng một mình đến thế giới này rồi lại một mình ra đi chứ? Bao nhiêu chuyện đã qua thế là đủ rồi.

 

Âu Dương San San vẫn ra đi. Cô ấy nói với mẹ mình:

 

– Nếu mẹ thật sự yêu con thì mẹ hãy để con ra đi.

 

Bà Nghiêm Lập Thu không ngăn cản cô ấy. Bà hiểu rõ, cuối cùng thì tâm hồn tổn thương cũng muốn dựa vào chính bản thân mình.

 

Hôn lễ của Lý Bối Lỗi và Khả Lam dự định tổ chức vào lúc tuyết rơi tháng Mười hai đã bị hủy bỏ. Ngày hôm đó, Bối Lỗi một mình đứng trong trận tuyết lớn rất lâu, rất lâu… Trời đất âm u, Bối Nhĩ bước đến bên anh, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của anh, nhẹ nhàng nói:

 

– Anh trai, chúng ta về nhà nhé.

 

Đây là lần đầu tiên cô gọi anh là “anh trai”. Anh nhìn cô lặng lẽ cười mà nước mắt cứ thế tuôn trào… Giữa họ tồn tại một thứ thuộc về tâm linh, đó là tinh thần đã đem hơi ấm đến cho họ. Anh giơ tay vỗ đầu cô, cô nhấc chân đá vào chân anh. Họ chạy thục mạng trong tuyết lớn tựa như thời gian đang quay trở lại tuổi thơ trước kia…

 

Một năm sau, Bối Nhĩ cho xuất bản cuốn sách có tiêu đề Bữa tiệc cô đơn. Câu chuyện đó cũng nhanh chóng được chuyển thể thành phim và Tỉnh Ðiền là nam diễn viên chính. Rất nhiều người còn nhớ trong bộ phim đó, Tỉnh Ðiền đã nói một câu: “Ai trong chúng ta không một mình đến thế giới này rồi lại một mình ra đi? Ðời người, đối với chúng ta mà nói, chẳng qua chỉ là một bữa tiệc cô đơn hoa lệ mà lạnh lẽo…”

. HẾT .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện: