truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Biết đâu bất ngờ 

Đăng ngày 29/6/2016 by admin

Xem toàn tập:
Lửa tắt, ai về phòng nấy, riêng hắn thì chọn cho mình một chỗ đặc biệt để thưởng thức đêm Tam Đảo: chỗ cầu thang ngay trước. Đêm đó nàng cũng không ngủ được
loading...
<

Biết đâu bất ngờ – WAP đọc truyện tiểu thuyết  hay nhất Việt Nam

Vậy là hắn sẽ tiếp tục ở nơi đây và chờ đợi… vì biết đâu nàng vẫn còn yêu hắn…

Điện thoại của hắn rung lên, một lần rung, vậy là nhắc việc. Việc gì lúc này nhỉ? Đây là buổi họp thường kỳ của liên chi Đoàn mà, làm sao có việc gì chen ngang được. Bật điện thoại lên, hắn thấy chữ “ei” trên lịch làm việc. Bất chợt hắn nhớ ra, hôm nay “1st” của hắn từ Đức về nghỉ hè. Xin phép về sớm, hắn chạy vội ra cổng trường, bắt một chiếc taxi ra Nội Bài. Hắn tự nhủ: “Chắc không sao đâu, mình luôn đặt chuông báo trước giờ khá lâu mà, có phải trong phim Hàn Quốc đâu mà phải vội vàng…” Tự nhủ thế, nhưng hắn vẫn liên tục giục anh tài xế chạy nhanh.

Không lâu sau, hắn cũng đến nơi. Vừa bước xuống xe, hắn đã nhìn thấy một tốp khoảng chục người đi ngay phía trước. Không khó để hắn nhận ra cô bạn thân và người nhà của nàng. Bình thường thì người ta sẽ vui mừng và nhập hội với tốp người kia để đi đón nàng, nhưng hắn thì khác, trước đây hắn đã làm quá nhiều việc tồi tệ và giờ thì hắn không còn mặt mũi nào gặp bố mẹ nàng nữa. Nhấc điện thoại, hắn gọi cho cô bạn thân để hỏi cửa đón nàng. Thật may là hôm nay sân bay không đông lắm, hắn có thể thoải mái chọn cho mình một góc khuất để tiện chụp ảnh khi nàng rời khu vực an ninh. Một tiếng, rồi hai tiếng, sao lâu vậy, hắn lia máy ảnh zoom khắp các cửa mà vẫn chưa thấy nàng đâu. Nhìn lên bảng điện tử, hắn thở dài ngao ngán khi thấy chuyến bay của nàng được thông báo là delayed. Rồi ba tiếng trôi qua, cuối cùng thì chuyến bay của nàng cũng hạ cánh, những hành khách đầu tiên bắt đầu qua cổng. Như một lính bắn tỉa lần đầu tiên làm nhiệm vụ, hắn run run hướng ống kính về phía cổng, đợi chờ nụ cười vốn đã quen thuộc của nàng. Mười lăm phút sau, nàng xuất hiện ở cổng. Hắn bấm máy liên tục, không ngừng nghỉ. Cũng dễ hiểu thôi, hắn đã chờ nhìn thấy nụ cười này lâu lắm rồi.

Nàng vẫn vậy, vẫn gương mặt không có tuổi, đáng yêu, nhí nhảnh, chỉ có điều khác là khí hậu châu Âu đã khiến nàng trắng ra nhiều nhiều. Nhìn nàng hớn hở, vui tươi ôm hôn người nhà, hắn có thoáng chút buồn. Hơn một năm trước, nếu hắn không để cảm xúc quyết định mọi thứ thì lúc này sẽ là một trong những giây phút hạnh phúc nhất của đời hắn. Điện thoại lại rung, xua đi chút buồn thoáng qua của hắn, Linh, cô bạn thân ở dưới nhắn tin: “Ei của mày lắp sim cũ rồi đấy.”

Hắn vội vội vàng vàng bấm số (kể cũng lạ, khả năng thuộc lòng bài vở của hắn thì chẳng ra sao, nhưng số điện thoại cũ của nàng thì hắn vấn nhớ như in). Hắn định gọi cho nàng, nhưng lại không biết phải nói gì, cũng chẳng hiểu nàng có thèm nghe không. Nghĩ một chút, hắn quyết định nhắn tin. Thật buồn cười, hắn có thể đứng nói trước cả trăm người không cần chuẩn bị trước, vậy mà giờ đây nhắn một tin cho nàng mà hắn cũng nghĩ mãi không ra được là nên nhắn gì, cuối cùng, hắn quyết định chỉ nhắn đơn giản: “mừng em đã về”. Tin nhắn đến máy nàng, có lẽ đây là tin nhắn đầu tiên đến với nàng khi nàng trở về Việt Nam. Nàng cho Linh xem điện thoại với vẻ mặt rất nghiêm trọng. Chắc là đang trách Linh đây mà, thôi không sao, từ trước đến nay Linh nó quen làm trung gian rồi, cùng lắm thì mấy hôm nữa hắn mời Linh đi cafe coi như đền bù thiệt hại là được thôi. Điều quan trọng nhất là bây giờ nàng đã ở rất gần hắn rồi…

Đã hai ngày như thế này rồi, hắn ngồi trước màn hình laptop cả tối nhìn nick nàng onl mà chẳng dám vào nói gì cả, chẳng lẽ lại vào hỏi thăm xã giao, mà có xã giao đã chắc gì nàng đáp lại. Như trong một bộ phim hay một cuốn tiểu thuyết tình yêu nào đó thì nhân vật nam sẽ hẹn nhân vật nữ ở một quán cafe quen thuộc nào đó của riêng hai người. Cơ mà làm sao hắn như thế được, trước đây hắn chẳng đi cafe với nàng bao giờ, hắn và nàng cũng không có con đường nào quen thuộc để mà kỷ niệm. Tình yêu của hắn và nàng cũng lạ thật, vậy mà 2 người cũng yêu nhau được đến hơn 3 năm.

loading...

Lấy hết can đảm, hắn nhảy vào hỏi han bâng quơ với nàng, không ngờ nàng cũng trả lời hắn. Cũng chỉ là những câu trả lời xã giao thôi, nhưng ít ra nàng đã không còn im lặng như thời gian trước. Mục đích của hắn là muốn hẹn nàng đi đâu đó nói chuyện, nhưng nghĩ mãi không ra là chỗ nào. Chợt hắn nhớ đến một ngày cãi nhau với nàng, rồi tối hôm đó hắn đến nhà nàng xin lỗi, không lâu sau thì Linh và người yêu cũng đến, thế là 4 đứa sang hàng BBQ ngay gần nhà nàng ăn đêm.

– Mai 9h sáng anh đợi em ở chỗ BBQ gần nhà em nhé.

Hắn enter và nín thở chờ đợi. Màn hình hiện “ei is typing” rồi tắt, vài phút sau lại hiện “ei is typing” rồi lại tắt. Cứ thế, cứ thế, 30′ sau mới có một dòng chat hiện lên. Chỉ đơn giản là hai chữ “Uh” nhưng thực sự đó là hai chữ mà hắn đã đợi không chỉ 30′ vừa qua, hắn đã đợi hai chữ đó suốt ba tháng. Haizz, đúng là chẳng ai như hắn và nàng, hẹn nhau ở quán fastfood.

***

Sáng hôm sau, cửa hàng vừa mở thì hắn đã xộc thẳng vào, đi lên tầng hai, ngồi chỗ trước đây hắn và nàng từng ngồi, mặc kệ bạn nhân viên ra sức thuyết phục hắn ngồi dưới tầng một. Không lâu sau, nàng đến. Chắc hôm qua nàng ngủ muộn lắm, trông vẫn còn thấy rõ vẻ ngái ngủ, làm sao mà không ngái ngủ cơ chứ, bình thường ở bên kia, bây giờ mới là 4h sáng mà. Kể ra thì nàng ngái ngủ chút cũng hay, trước đây nhiều lần hắn đến nhà nàng lúc sớm cũng thấy cái vẻ ngái ngủ này. Mỗi lần như thế, hắn làm đủ trò trêu nàng để nàng tỉnh ngủ, còn nàng thì luôn tỏ ra bất hợp tác, chỉ muốn đuổi hắn về để được ngủ tiếp.

Hai đứa ăn hamburger trong im lặng, chẳng ai lên tiếng. Nếu một người quen nào đó bắt gặp cảnh này, chắc họ sẽ lạ lắm, bởi hắn vốn là một kẻ rất linh hoạt khi nói chuyện với con gái, còn nàng thì vốn có tiếng là sôi nổi nói nhiều. Hai con người hoạt bát như vậy, mà giờ đây chỉ chăm chú vào hai cái hamburger bé xíu, ăn mãi chẳng hết. Dường như có một bức tường vô hình trước họ, một bức tường mà không ai có ý định phá vỡ. Điện thoại nàng rung bần bật, phá vỡ không gian yên tĩnh đến nặng nề. Lướt qua màn hình, hắn nhìn thấy đầu số “+49″, đầu số của Đức. Nhìn lên trên một chút, hắn thấy dòng chữ “ai. is calling”. Buồn nhỉ, có một thời, dòng chữ đấy xuất hiện mỗi khi hắn gọi nàng. Hắn thấy rõ vẻ lưỡng lự trên khuôn mặt của nàng, thế là hắn nghiêng đầu và mỉm cười, ra hiệu rằng nàng cứ tự nhiên. Nghĩ vài giây, nàng quyết định nhấc máy và bắt đầu nói tiếng Đức.

Trang: 1 2 3 4

Xem cả bộ:

Các chương khác:
  • Biết đâu bất ngờ


xem thêm -->> truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện: