truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Thế giới truyện

Bầu Trời Trong Mắt – Chương 08 

Đăng ngày 20/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
Đọc truyện online | Bầu Trời Trong Mắt - Chương 08
loading...
<

Chương 08:

Chỉ cần cậu quay đầu nhìn lại, nơi ấy vẫn có người đợi cậu trở về!

Đợt nghỉ Tết
trôi qua thật nặng nhọc, cho những  người
trong cuộc. Hân ít cười, nụ cười nhuốm màu ưu phiền. Phong chẳng thể chọc cô,
vì anh cảm thấy khoảng cách. 3 ngày nữa Phong quay lại Mỹ, anh cần hoàn thành một
luận văn mới.

Từ khi biết
chuyện, nguyên nhân tại sao Quân đi Mỹ, những gì anh chuẩn bị cho cô. Hân chưa
gặp anh lần nào. Hân không tìm gặp Quân mà Quân cũng không gặp cô. Với Hân, gặp
anh để làm gì, trách móc, hỏi han, nhưng với tư cách gì? Ngày tháng cứ dần
trôi. Hân bắt đầu giai đoạn học thứ 2.

 

Chuông báo hiệu ra chơi, Hân đang thu dọn sách vở môn
mới học xong, chuẩn bị cho môn mới.

“ Nguyễn Hân, cậu có bưu phẩm nhé”, tiếng bạn lớp trưởng
cất lên gọi Hân.

“ Bưu phẩm ư? Ai gửi nhỉ?, Hân nghĩ thầm trong lòng.

“ Tí tớ dẫn cậu đi lấy”, lớp trưởng cười nói chuyện với
Hân. “ Cảm ơn cậu”.

Lớp trưởng là một bạn gái xinh xắn, đáng yêu, hay cười
và nhiệt tình với công việc của lớp. Hân ít nói chuyện với các bạn trong lớp,
phần không hợp, phần Hân không thích nói chuyện nhiều, học xong là về nhà. Lớp
Hân cũng chưa tổ chức đi chơi đâu nên phần lớn mọi người chơi theo nhóm hợp sở
thích của nhau.

 

Khu văn phòng
giáo viên và nhà làm việc cách khu học của sinh viên một quãng. Có hàng cây
xanh, đó là hoa sữa. Cứ mùa hoa sữa, không gian trường học lại thoang thoảng một
hương thơm dịu nhẹ, khiến con người ta thích thú, cảm giác yên bình, tận hưởng
cuộc sống. Hân và lớp trưởng bước đi cùng nhau, ngoài tiếng giày cao gót gõ
trên nền xi măng, ngoài ra không còn tiếng động nào khác.

–        �
Hân có vẻ ít nói
chuyện nhỉ?

–        �
Hử?

–        �
Tớ thấy Hân khá
kín tiếng, chắc Hân là người sống nội tâm.

–        �
Hì, cậu thấy thế
hả?

–        �
ừm,

–        �
có thể cậu đúng.

–        �
Tớ rất muốn làm
bạn với Hân, nhưng mà, chả bao giờ thấy Hân nói chuyện với các bạn khác, tớ thấy
ngại không dám nói chuyện

–        �
Hì, vậy chắc từ
mai tớ phải thay đổi rồi. tới lúc đó đừng chê tớ nói nhiều quá là được.

–        �
Hì, tất nhiên rồi.

Con đường dần
rút ngắn lại. Hân cảm thấy lớp trưởng của cô thật thú vị, dễ gần.

Nhờ sự giúp đỡ của lớp trưởng, Hân xác nhận bưu phẩm,
một chiếc hộp màu xanh biển, nhở nhắn, không kèm theo thư từ hay lời nhắn nào.
Điều đó khiến Hân tò mò.

Chia tay lớp
trưởng ở bến xe bus. Hân cầm chiếc hộp�
trong tay, suy nghĩ xem ai lại có thể gửi quà tặng cho Hân được cơ chứ?

“Đẹp thế? Quà à?”. Đang suy nghĩ bỗng giật mình vì tiếng
nói. Hân quá chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình mà quên mất xung quanh, may
mà xe bus chưa đi qua. Quay lại, bắt gặp nụ cười ấp áp của Minh. Lâu lắm không
có thấy Minh, “cái đuôi” của Hân.

“ Không biết”. Hân trả lời, mắt vẫn nhìn vào khoảng
không trước mặt.

“ Oa, lâu lắm mới được nghe tiếng Hân, biết tớ nhớ cậu
thế nào không? Đợt nghỉ Tết muốn gặp cậu, nhưng sợ khiến cậu mất vui nên
thôi.”, vừa nói Minh vừa nhìn Hân, ánh mắt đầy yêu thương.

Hân quay lại,
nhìn thêm một lần nữa. Thấy điệu bộ như trẻ con được quà của Minh, Hân cũng thấy
buồn cười, nhưng kìm nén.

“ Cậu vui thế cơ à? Suy nghĩ được nhiều thế, tốt nhất
nên cố gắng làm tốt việc của mình trước đi”. Đây là lần đầu tiên từ khi trở về
từ Mỹ, Hân nói chuyện nhiều với Minh như thế này. Với Minh điều đó thật tuyệt vời.

Cho tới lúc
chiếc xe bus mang Hân đi thì Minh vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc của mình. Con
người ta, khi yêu, thật khó hiểu?

 

Hân về nhà v�
chuẩn bị bữa cơm trưa. Nhà chỉ có Hân và Phong. Bữa cơm diễn ra trong im lặng.
ăn xong Hân dọn dẹp mọi thứ và lên phòng, không nói với Phong lời nào. Mãi tới
lúc chuẩn bị đi ngủ trưa Hân mới để ý tới món quà. Tiến về bàn học, Hân cẩn thận
bóc lớp giấy bọc. Bên trong là một chiếc hộp màu tím, thật đẹp. Hân tiếp tục mở
hộp ra, món quàn thật bất ngờ. một chiếc máy nghe nhạc, nó giống với chiếc máy
Hân mua, chỉ có điều nó màu trắng, còn của Hân màu đen. Một chiếc thiệp được
đánh máy, Hân sẽ không thể nhận ra là ai. “ Hãy lắng nghe nó!”, đó là những gì
viết trên giấy.

Hân tìm chiếc
tai nghe, đang tìm Hân bỗng nghe tiếng điện thoại kêu. Số lạ.

–        �
Alo.

–        �
Nguyễn Hân phải
không? “ Giọng một người phụ nữ”

–        �
Vâng, xin hỏi ai
đấy ạ.

–        �
Tôi muốn gặp cô,
quán Fi-fong. Bây giờ được chứ?

–        �
Nhưng xin hỏi,
cô là ai ạ?

–        �
Vũ Lệ, mẹ của Trần
Quân.

–        �
Dạ, cháu chào
bác.

–        �
Cô đi được chứ?

–        �
Vâng ạ. Hẹn bác
lát nữa

–        �
ừ.

 

Nhìn màn hình
chiếc điện thoại. Hân không nghĩ sẽ gặp lại người phụ nữ đó lần nữa. Bao lâu rồi
nhỉ? Lại gặp nhau, nơi quán cũ. Hân thay quần áo, nhìn vào gương, cô tự cười với
chính mình.

“Em đi đâu thế?”,
Phong hỏi Hân khi anh gặp cô ở cầu thang. “ Có chút việc em đi rồi về”. “ Ừm”.
Cũng không hỏi han nhiều, Hân bước ra cửa, mãi cho tới khi cánh cửa đóng lại,
Phong vẫn nhìn theo bóng Hân. Có nhiều điều Phong muốn nói, nhưng khó mở lời.
anh quay lưng về phía phòng mình. “ Mọi chuyện rồi sẽ ổn”, Phong tự an ủi bản
thân mình.

 

Fi-fong l�
quán cao cấp, dành cho những người có tiền. chỉ là một quán cà phê, nhưng đồ ở
đây đắt gấp mấy lần quán thường, ví dụ như quán Hân đang làm, giá cả chênh lệch
rất lớn. Hân tiến vào, đưa mắt về vị trí cũ. Người phụ nữ đó, vẫn ngồi vị trí
cũ, như lần đầu gặp Hân. Hân tiến về phía người phụ nữ, bà ta nhìn Hân. Hân vẫn
không thay đổi gì, cái nhìn dành cho Hân vẫn vậy.

Dường như người phụ nữ này đã đợi Hân kể từ lúc gọi
cho Hân. Tách cà phê đã nguội, yêu cầu đổi một tách mới. Hân gọi cho mình ly ca
cao nóng. Không ai bắt đầu trước.

–        �
Bác gọi cháu tới
hôm nay, không chỉ muốn uống cà phê với cháu chứ ạ?

–        �
……………………..

–        �
………………………..

–        �
Bao lâu nay cô sống
tốt chứ?

–        �
Cảm ơn bác, cháu
vẫn vậy ạ.

–        �
……………………

–        �
……………………..

 

Không gian lại
chìm vào im lặng. buổi trưa, quán khá vắng khách. Chỉ một hai khách đang ngồi
cùng chiếc laptop và làm việc.

–        �
Cô có gặp Quân
không?

–          Mới đây thì có ạ

–        �
Kể từ ngày hôm
đó. Số điện thoại của cô vẫn vậy

–         Vâng ạ.  cháu có gặp
anh ấy mới đây. Lần anh ấy về nước, chắc là tháng 6.

–        �
Từ đó có liên lạc
nữa không?

–        �
Không ạ.

–        �
Tôi mừng vì cô
giữ lời hứa.

–        �
Cháu cũng vui vì
điều đó ạ

–        �
…………………….

–        �
Vậy rốt cuộc bác
muốn gì ở cháu ạ? Chỉ hỏi vậy thì bác có thể nói qua điện thoại mà.

–        �
… Sau khi tôi
gặp cô. Quân đã đi khỏi nhà. Đi đâu chúng tôi không biết. Mất một thời gian,
chúng tôi mới biết nó đi Mỹ. Tôi biết cô cũng không biết thông tin về nó lúc
đó. Chúng tôi không hiểu sao, khi chúng tôi bắt nó lựa chọn: Cô và tương lai có
bố mẹ giúp đỡ? Nó nhìn chúng tôi, những người sinh ra nó, yêu thương nó, rồi nó
khóc. Đó là lần đầu tiên nó khóc, lần đầu tiên, đứa con trai của chúng tôi
khóc. Nó lựa chọn tư bỏ cô, điều đó chúng tôi rất vui.

–        �
………………..

–        �
… Vâng, rất
vui. Nhưng sau đó, điều mà chúng tôi không tưởng tượng được. Nó từ bỏ sự giúp đỡ
của gia đình, và đi Mỹ. Chúng tôi nghĩ, bao giờ hết tiền nó sẽ quay về. Nhưng
không phải. nó không mang theo bất cứ đồng tiền nào của gia đình này. Nó đi, sống
bằng chính công sức của nó. Tôi không hiểu, tại sao nó lại quyết định như thế.

–        �
Vậy, bác nói những
điều này với cháu làm gì ạ?

–        �
Cô biết nó bị bệnh
chứ? Cô biết nó không còn nhiều thời gian.?

–        �
…cháu biết ạ.
Cũng mới đây thôi, thật tình cờ.

–        �
Tôi muốn cô
khuyên nó phẫu thuật tiếp, vẫn còn có cơ hội, chúng tôi muốn cứu nó, nhưng nó
nhất định không chịu nghe chúng tôi.

loading...

–        �
Vậy , bác nghĩ
anh ấy nghe cháu, chúng cháu đâu là gì của nhau, cháu lấy địa vị gì để nói với
anh ấy. Dù có làm bạn, cháu nghĩ cũng không thể.

–        �
Điều này…

–        �
Nếu chỉ có thể,
xin phép bác.

“Nguyễn Hân, khoan đã.”. Khi
Hân định đứng dậy, Vũ Lệ nắm lấy tay của Hân. “ Tôi xin cô, chúng tôi chỉ có nó
là con trai, chúng tôi không thể mất nó.”. Nhìn thẳng vào ánh mắt người phụ nữ ấy,
cái vẻ thanh cao, cao quý của ngày xưa không còn, chỉ có nỗi niềm của một người
mẹ vì con.

Hân gỡ tay của người phụ nữu ra khỏi tay mình.
Nhìn thẳng vào mắt Vũ Lệ, “ Xin lỗi, bác tìm nhầm người rồi ạ”, rồi sau đó xoay
người ròi khỏi.

Khi bước đi được 2 bước, Hân nghe giọng người phụ nữ
đó. “ Cô thật nhẫn tâm!”. Mặc dù không quay lại, nhưng Hân đã cười, một nụ cười
buồn. “ Thật tiếc là bây giờ bác mới biết điều đó”.

 

Trở về nhà.
Không cần tìm chiếc tai nghe, Hân cũng đoán ra ai là người gửi. Hân cất chiếc hộp
đựng máy nghe nhạc vào ngăn bàn, rồi đi ngủ. chả nghĩ ngợi nhiều, đau đầu.

Chiều, Hân lấy chiếc xe đạp ra, dạo một vòng công
viên.

Trời lạnh, cảm giác gió lùa vào tóc, thật tuyệt. Hân
luôn có những sở thích khác người mà.

–        �
Hello. Hân à.

–        �
Cậu đi đâu đấy

–        �
Lượn lờ chút
thôi, không ngờ gặp Hân ở đây.

–        �
………………..

–        �
Mát nhỉ?

–        �
Hì, ai mà nghe
thấy nghĩ cậu khùng đấy

–        �
Why?

–        �
Tháng 1 mà.

–        �
À. Hì, có sao.

Dạo một vòng
công viên, với một cậu bạn, tâm trạng Hân cũng tốt hơn nhiều, ít ra cô có việc
để làm bận tâm, không nghĩ vẩn vơ.

“Nè, đi ăn
không?”, Hân quay qua Minh hỏi. đang đạp xe, Minh phanh gấp lại. lời đề nghị từ
người cậu thích, tưởng chừng không thể có. Còn đang trong trạng thái đơ đơ, Hân
lại hỏi tiếp.

“ Ê, không thích hả? Coi như tớ chưa nói gì vậy.”. “ Ấy,
ấy, có có chứ. Đi nào.” Cơ hội hiếm có, Minh cảm thấy hôm nay quả là may mắn.
Chắc do ăn ở.

“ Vậy cậu trả tiền, tớ chọn chỗ, ok?”, Hân nháy mắt với
Minh. Cử chỉ quen thuộc của Hân khi đưa ra lời đề nghị với cậu em họ Vinh. Thói
quen. Nhưng với Minh, điều này khiến tim cậu xốn xang. Vốn dĩ Hân đã xinh, như
thế này nữa thì, quá xinh. Tất nhiên Minh đồng ý vô điều kiện. Dù Hân có tiêu hết
tiền  trong thẻ của cậu cũng được.

Theo Hân, Minh
tới 1 quán nhỏ trong ngõ nhỏ. Một quán bún chả. Trái ngược với suy nghĩ của
Minh, Hân chọn 1 nơi thật giản dị và… rất bình dân.

Nhìn Hân vui vẻ,
Minh cũng không thắc mắc gì thêm. Gọi 2 suất bún chả. Trong lúc đợi, Hân còn
lau đũa và thìa cho Minh, tim cậu lại đập nhanh hơn, cảm giác mặt đã nóng lắm rồi.

“ Sao nóng thế
nhỉ?, Minh ngó quanh, tránh nhìn vào Hân.

“ Tớ thấy bình thường mà, chắc mới đạp xe xong nên
nóng”, Hân tỉ mỉ lau thìa, không chú ý vẻ mặt của Minh.

Bún và rau sống,
cuối cùng là bát nước bốc khói nghi ngút. Trời lạnh, đồ nóng, quá tuyệt.

Hân nhìn vào bát của Minh, còn chưa động đũa. Thấy lạ,
Minh nhìn Hân.

–        �
Sao cậu không
ăn?

–        �
Cái này…

–        �
Hử?

–        �
Đổi cho tớ bát
đó đưcọ không?

–        �
Bát này à?

–        �
ừ.

–        �
ừm, đây, của cậu
đây.

–        �
Cảm ơn cậu. Hi

 

Nhìn kĩ 2 bát
nước, Minh không hiểu. “ Tớ thích ăn đu đủ muối”, Hân nói trong khi cúi ăn, chắc
Hân ngại.

Phì cười vì lí do của Hân, chỉ hơn nhau có chút thôi mà. Minh thấy Hân có những điểm
thật đáng yêu.

Ăn xong, 2 người chia tay nhau, ai về nhà nấy. Đạp xe
về nhà, tâm trạng như trên mây, Minh thấy thời tiết thật đẹp, con người ai cũng
thân thiện. về tới nhà, cậu đi tắm và ngủ luôn, ngày hôm nay như một giấc mơ.

Ngoài trời,
gió ào ào, báo hiệu cơn mưa lớn sắp tới, ai cũng hối hả về nhà.

 

Hân vừa vào tới nhà thì trời mưa tầm tã. Lặng lẽ lên
tầng, vào phòng, tắm rửa rồi đi ngủ. một ngày mệt mỏi. ngày mai, hi vọng sẽ tốt
hơn.

 

Sáng. Hân dậy
sớm, làm mẻ bánh nướng. hôm nay là ngày nghỉ. Đúng là sau cơn mưa trời lại
sáng. Hôm qua mưa to như thế, mặc dù ở trong phòng, giấc ngủ không sâu nên, cô
có thể nghe tiếng gió gào rít trong mưa. Vậy mà sáng nay, bầu trời cao, xanh,
mây trắng lững lờ trôi. Hít một hơi, không khí trong lành tràn ngập phổi. Hân
thấy ngày mới tuyệt đẹp. Kiểm tra hòm thư, chỉ có báo và mấy giấy tờ lung tung.
Tuy nhiên trong đống giấy tờ đó, có 1 tờ giấy Hân để ý. Bởi người nhận là Hân,
địa chỉ nước ngoài.

Để tập báo lên
bàn, Hân bóc bì thư. Hiện lên trước mặt Hân, giấy nhập học của một trường đại học
ở Mỹ, chuyên ngành Kinh tế mà Hân thích. Ngạc nhiên, không ngờ Hân lại đỗ trường
đó, Hân không nghĩ đó là điều dễ dàng, lần đó Hân chỉ thi mà không dám hi vọng mình đỗ. Học bổng 70%, đó là chuyện mà Hân không nghĩ tới, quả thực không thể ngờ.
Hân nhanh chóng chạy lên phòng anh trai, chả nhớ chuyện đã xảy ra mấy ngày qua,
Hân lao vào phòng anh trai. Như mọi khi, cô lật chăn lên. Hơi lạnh khiến Phong
co người, nghe loáng thoáng tiếng gọi và cảm giác có người chạm vào mình. Phong hé mắt, thấy
Hân đang rạng rỡ cười với mình.

Giọng ngái ngủ,
Phong cố kéo tấm chăn, đắp lên người. “ Sao thế Hân? Lạnh quá à”. “ Anh, em có
giấy nhập học nè?”. “ Giấy nhập học nào?”. “ Đại học ở Mỹ, chuyên ngành Kinh tế
đó”.

“ CÁI GÌ!!!!!!!”.

 

Hân thông báo
cho bố, mẹ, mọi người trong gia đình. Ai cũng mừng cho Hân. Mọi chuyện không
vui từ trước nay, cảm giác như bỗng dưng tan biến, chỉ còn niềm vui.

Ngày mai,
Phong qua Mỹ. Chả có thời gian nói chuyện với em gái chuyện của Quân. Đành số mặc
cho số phận vậy, đó là điều mà Phong nghĩ. Anh nhanh chóng hòa vào không khí
vui vẻ của mọi người.

Hân có 2 tuần
để chuẩn bị nhập học, quá gấp nên mẹ và các thím đã lôi Hân đi khắp nơi: Mua sắm.
Nhìn mẹ với thím lựa đồ, Hân chán nản. đến mệt khi là người thay đồ. Vinh ngồi
nghỉ cùng Hân trên chiếc ghế trong shop. Nhìn mẹ mình và các bác, các thím lựa
đồ, chóng mặt. Thở dài, Vinh quay qua nhìn Hân. Thấy chị mình cũng không khá
hơn. Hân là nhân vật chính, mệt là đúng. Còn Vinh, tự dưng bị lôi đi làm chân
khuân vác.

 

Sắm bao nhiêu
đồ cho Hân. Mặc dù anh trai gọi điện về bảo mẹ sẽ giúp em gái trong chuyện mua
sắm. Nhưng dường như, chả ai nghe. Ai cũng muốn chuẩn bị cho cô cháu gái duy nhất.
Quần áo, vật dụng cá nhân. Nếu muốn, có khi, ai cũng muốn gửi luôn 1 cái nhà đầy
đủ tiện nghi cho Hân.

 

3 ngày nữa l�
bay, hôm nay, Hân phải tới trường chào thầy cô, các bạn và lấy một ít giấy tờ. Bình
thường Hân ít giao thiệp với mọi người, nhưng dường như mọi người ai cũng thân
thiện, vui vẻ chúc mừng cho Hân. Điều đó cho Hân cảm giác hạnh phúc. Nhìn lại đống
giấy tờ trên tay, Hân va vào 1 người. cúi đầu xin lỗi, khi nhìn lên, hóa ra l�
người quen. Lâm Phương.

“ Mấy hôm rồi
cậu ốm à? Sao cậu không đi học?”, Lâm Phương nhìn Hân lo lắng hỏi.

–        �
Ngày nào cậu
cũng đến à?

–        �
ừm, ngày nào
cũng tới.

–        �
.. tớ sắp đi Mỹ

–        �
Lại đùa à? Ngày xưa
cậu cũng bảo thế, rốt cuộc vẫn ở đây.

–        �
Lần này là thật,
tớ làm xong thủ tục rồi. ở lại sống cho tốt nhé.

–        �
….này…..này,
thế là thế nào?

–        �
Tớ nói thật mà.

–        �
Hử, ý tớ là ai
nói tớ sẽ ở lại đây nếu cậu đi Mỹ?

–        �
Ý cậu?????

–        �
Cậu đi Mỹ, tớ
cũng đi. Cậu sẽ không thể không đi Mỹ nữa chứ?

–        �
Điều này….

–        �
Hi hi, gặp nhau ở
Mỹ nhá.

 

Nhìn bóng dáng
của Lâm Phương. Hân cảm thấy nghèn nghẹn ở cổ. Cô vừa nói gì nhỉ? Thôi xong, tự
khai. Nhìn Phương, Hân mỉm cười. “ Tất nhiên, gặp cậu ở Mỹ nhé!”

 

“ Du học, đi Mỹ. ừm.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện: