truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Bao Công xử án- Hồi 14- ĐÔI HÀI CHÔN DƯỚI BÙN- P02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
<

Sau mấy ngày yết thị, không có ai trình báo gì cả. Bao Công vẫn cho thuộc hạ tiếp tục dò la.

 

Ông dặn các thám tử:

 

– Dù có thấy đôi giầy thì cũng để ý rình chung quanh, chớ đem về. Ta muốn thủ phạm lầm lẫn mà sa lưới. Thế nào nó cũng mắc bẫy ta.

 

Lại nói về Lý Tân khi thấy yết thị của Bao Công thì mừng rơn, tự khen mình là tài giỏi và có ý chê thiên hạ quá tâng bốc Bao Công:

 

– Thế mà cứ khen lão ta có tài xét đoán như thần. Mẹo của lão lại tầm thường hết sức. Có đời nào ta lại dại dột đem nạp đôi giày để lãnh… án mất đầu?

 

Thế rồi hắn tiếp tục công việc thường ngày và vụ án Châu thị cũng ít được thiên hạ nhắc đến nữa, và ai cũng cho rằng khó mà tra ra thủ phạm.

 

Nhưng còn có ông trời…

 

Số là gần xóm Lý tân cư ngụ, có một làng khá lớn. Đầu làng có cái quán rượu nhỏ do một người đàn bà xinh đẹp làm chủ. Chồng mụ ta bận đi làm mướn nên vắng nhà suốt ngày.

 

Lý Tân thường hay bò đến quán này uống rượu. Gặp Lý Tân khéo ve vãn, mụ đàn bà ngả lòng và hai người trở nên đôi nhân tình thắm thiết mà ít người hay biết.

 

Từ bữa sau hạ sát Châu thị, Lý tân không ra khỏi xóm mấy khi, ý chừng để nghe ngóng động tĩnh ra sao. Đến nay thấy êm êm, hắn liền trở lại quán rượu của nhân tình, để thoả lòng mong nhớ.

 

Hứng trí, Lý Tân uống hết chén này qua chén khác, chẳng mấy chốc hắn đã say đừ. Trong phút ma men ámảnh, hắn lắc lư cái đầu, tay nâng ly rượu, hề hề bảo tình nhân:

 

– Để tạ ân tình của nàng, bữa nay ta có mối lợi to muốn dành cho nàng, chẳng hay nàng thuận hay không?

 

Mụ chủ quán lả lơi đáp:

 

– Thôi đi chàng. Nghèo kiết xác lắm lúc một xu dính túi chẳng có lại còn mỹ tự. Thôi xin chàng hãy giữ mối lợi to đó mà xài, chớ khéo gạt ta.

 

Lý Tân vỗ tay lên bàn, lè nhè nói:

 

– Nói thiệt mà, nói thiệt mà. Ta mách cho một vụ này lãnh tiền thưởng to, tha hồ mà xài. Nhưng ta đến chơi thì đừng có làm lơ, nghe.

 

Nghe nói tiền thưởng mụ chủ quán mắt sáng ngời, vồn vã hỏi:

 

– Chàng nói thiệt sao? Tiền thưởng nào? về vụ gì?

 

Lý Tân ực một hơi cạn chén rượu rồi khập khuyễn đáp:

 

– Bộ tưởng ta rỡn chơi sao? Nàng biết vụ Châu thị, vợ Vương Tam Lang, bị chém đứt cổ chết bữa nọ chớ?

 

– Có, có chớ. Nhưng ăn nhằm gì đến chúng ta.

 

– Aên thua đủ chớ. Tam Lang đi báo với Bao công là Châu Niên Lục giết chị họ. Lục bị giam và sẽ bị tử hình. Bao Công treo giải thưởng cho ai tìm thấy đôi hài thêu của nạn nhân mà kẻ sát nhân đã lột mất. Yết thị mãi chưa có ai…

 

Mụ chủ quán sốt ruột cắt lời Lý Tân:

 

– Tưởng gì, chớ điều đó ai mà không biết. Thôi đừng rỡn nữa đi, cha nội. Say quá rồi đó.

 

Lý Tân gục gặc cái đầu rồi khoát tay nói lớn:

 

– Nhưng chưa ai kiếm ra đôi hài đó để lãnh thưởng!

 

Mụ chủ quán sốt sắng hỏi:

 

– Vậy chàng biết ư? Vì sao biết?

 

– Biết chớ. Sau bữa Châu thị bị giết ta đi xuống mé sông thấy gần gốc cây đã có vết đất mới đào. Ta nghi có ai chôn vật gì nên móc lên coi thì thấy đôi hài thêu của đàn bà mà Niên Lục đã vùi. Ta lại lấp y như cũ. Hai bữa rày thấy có yết thị của bao công, ta tính trở lại đó đào lên đem về nạp lãnh thưởng nhưng bữa nay gặp nàng ta tặng lại nàng gọi là để đền ơn tri ngộ.

 

– Tiền thưởng bao nhiêu hở chàng?

 

– Không mấy. Bao đại nhơn hứa cho năm mươi quan tiền thưởng.

 

– Trời, năm mươi quan tiền mà chàng cho là không mấy!

 

Thế chàng nhường cho thiếpđó ư?

 

– Thiệt chớ ai nói đùa.

 

Mụ chủ quán sà ngay vào lòng Lý tân vuốt ve mơn trớn người tình rồi nũng nịu nói:

 

– Chàng thiệt là mã thượng, trọng nghĩa kinh tài, chẳng bù với thằng chồng thiếp mới thấp hèn làm sao.

 

Thiếp biết lấy gì trả ơn chàng đây?

 

Lý Tân lè nhè đáp:

 

– Lãnh bạc nhớ đãi một bữa nhậu là đủ rồi.

 

Nói rồi hắn lảo đảo đứng dậy ra về. Tới cửa hắn còn ngoái cổ lại mụ chủ quán:

 

– Nhớ địa điểm chưa? Gốc cây đa bên bờ sông, gần con đường mòn đi về phía nhà tam lang đó. Nhớ chưa?

 

– Dạ, thiếp nhớ rồi. Xin đa tạ tình quân.

 

Lý tân chân nam đá chân xiêu đi về nhà. Mụ chủ quán trông theo, nử tin nửa ngờ.

 

Đến xế chiều, chồn mụ đi làm về vừa bước chân vô nhà, mụ vội thuật lại câu chuyện rồi hối thúc đi kiếm đôi hài. Chồn chưa kịp trở ra mụ đã la rần lên:

 

– đi đi cha nội. Cứ lừng khừng thế này thì đứa khác nó lấy mất lại trơ mắt ếch ra. Chồng với con chán chết, chẳng thấm gót chân người ta. Mà nhớ làm cho khéo đừng để ai nom thấy đó. Kiếm được rồi thì thủ vào bọc cho kín mà đem về cho tôi coi đã. Thôi đi đi, hễ để lỡ việc đừng có trách tôi.

 

Anh chồng hiền lành hấp tấp lần theo con lộ đi ra phía sông. Hồi lâu anh ta trở về giơ đôi hài thêu có dính bùn lem nhem và cây đoản đao cho vợ coi.

 

Mụ chủ quán ngắm đôi hài miệng nói tía lia:

 

– Bảo ông lấy đôi hài thôi, ai bảo ông tha cái của nợ kia về làm gì. Mà sao không biết lấy rơm gột bớt bùn đi, ai đời đề dơ vậy mà đi trình quan .

 

Ah chồng chống chế:

 

– Đôi hài để lãnh thưởng còn cái đoản đao này bén lắm dùng vào việc gì cũng tiện.

 

Mụ chủ quán rùng mình,gắt chồng:

 

– Thôi đi ông, thứ đó đã uống máu người, ác vào nhà oan hồn nó theo về. Thôiông đi chôn nó ngoài vườn cho rồi. Lẹ lên, còn chùi hài đi lãnh thưởng chớ. Mà quan có hỏi chớ có khai tìm thấy cây đao nhé.

 

Lát sau, chồng mụ chủ quán đa tình ôm gói vải trong có đôi hài thêu lên phủ Bao Công xin yết kiến.

 

Lính hầu vào bẩm. Bao Công cho đòi vào gấp.

 

Sai khi xem qua đôi hài, Bao Công hỏi chồng mụ chủ quán:

 

– Ngươi kiếm đặng đôi hài này ở đâu?

 

– Dạ, ở gần gốc cây đa bên bờ sông.

 

– Làm sao biết chỗ mà tìm?

 

– Dạ, vợ tôi chỉ chỗ.

 

– Làm sao biết đôi hài thêu này là của Châu thị.

 

– Dạ, vợ tôi bảo vậy.

 

– Ai bảo đem đây lãnh thưởng.

 

– Dạ… cũng vợ tôi.

 

Bao Công suýt bật cười vì giọng nói quá thành thật đến độquá ngây ngô của chồng mụ chủ quán. Bao Công gương đôi mắt sáng như sao nhìn gã từ đầu đến chân rồi không hiều sao ông nghĩ sao lại mỉm cưới bảo đương sự:

 

– Tốt lắm, tiền thưởng về phần mi rồi. Phen này gã Châu Niên Lục phải rơi đầu. Ngươi ra ngoài chờ một lát rồi thơ lại sẽ trao năm mươi quan tiền thưởng cho.

 

Chồng mụ chủ quán vái chào theo lính lui ra ngoài sân đứng chờ. BaoCông lập tức cho lính hoả bài đi đòi Vương Tam Lang đến hầu. Rồi ông lại kêu hai thám tử Trương Long và Triệu Hổ lên và bảo rằng:

 

– Gã đàn ông đứng ngoài sân kia vừa đem nạp đôi hài thêu lãnh thưởng. Hai người lẻn ra ngoài phủ trước để theo dõi nó cho ta. Nhớ phải kín đáo, đừng để cho ai thấy. Ta xem ra nó ngớ ngẩn lắm nhưng mụ vợ thì có vẻbiết ít nhiều về kẻ sát nhân. Cứ theo dõi vợ chồng thì tìm ra tên sát nhân. Vậy hễ các ngươi thấy vợ nó đi gặp ai hay ăn uống với ai thì cứ lượm trọn ổ đem về ngay cho ta.

 

Hai thám tử đi khỏi một lát thì tam Lang vào trình diện và nhìn nậhn đôi hài đúng là cửa vợ hắn. Bao Công truyền thơ lại mở cho đếm đủ năm mươi quan tiền trao cho chồng mụ chủ quán.

 

Anh này hí hửng vác tiền về cho vợ nhưng không biết rằng phía sau có hai thám tử của Bao Công đeo sát nách.

 

Mụ chủ quán mừng rỡ vô cùng, kiểm lại bạc xếp vào rương khoá lại rồi vui vẻ bảo chồng:

 

– Trời còn sáng, mình khá qua ngay nhà Lý đại lang mời người qua dự tiệc và lãnh một phần tiền thưởng.

 

Thấy chồng trố mắt nhìn như không hiểu, mụ chủ quán bực mình nói:

 

– Mình đội ơn Lý quân nhiều nay được tiền thưởng thì phải trả ơn người chớ.

 

Chồng mụ chủ quán lại tất tả đến nhà Lý tân. Hai thám tử rình ở ngoài thì thào với nhau một hồi rồi thám tử trương Long đi theo hút người chống trong khi thám tử triệu Hổ canh chừng mụ vợ.

 

Lúc này mặt trời đã xuống tới ngọn tre. Đến khi buông xuống và nhà đã lên đèn thì mụ chủ quán cũng đã bầy xong tiệc rượu nơi phòng trong. Được một lát, người chồng và Lý tân theo nhau bước vào nhà. Mụ chủ quán chạy ra đón Lý tân, miệng cười chúm chím, mắt liếc đưa tình, cẻ trùi mến thiết tha hiện lên nét mặt. Lý tân cũng đưa mắt tống tình.

 

Thế rồi bộ ba ngồi vào tiệc rượu. Bên ngoài hai thám tử bò lần vào tới trong sân, lấy đao khoét vách dòm vô.

 

Mụ chủ quán rót rượu mời chồng bé trước rồi chồng lớn sau. Qua hai tuần rượu, mụ ta đôi má hây hây, miệng tươi như hoa, tay nâng ly rượu lên ngang mày rồi âu yếm hướng về Lý tân mà nói rằng:

 

– Thiếp đội ơn đại lang nhiều. Nay được món tiền, tiện thiếp mời đại lang qua để chia nhau chung hưởng. Xin đại lang chớ chối từ kẻo phụ lòng tiện thiếp.

 

Lý Tân khoát tay đáp:

 

– Chia chác làm chi cho mất công. Hôi nàng cứ giữ cả mà làm vốn. Nếu có lòng tốt thỉnh thoảng cho ta nhậu là quí lắm rồi.

 

Mụ chủ quán cười xoà. Hai gã đàn ông cũng cười theo rồi cùng nhau cạn chén.

 

Đoạn chúng bàn đến chuyện khuyết trương làm ăn buôn bán với số tiền thưởng. Bốn mắt chủ quán và Lý Tân giao nhau như đổ lửa, chân chúng quấn quýt nhau như đôi rắn dưới gầm bàn, miệng cười rúc rích, trong khi gã chồng lớn xem chừng tỉu lượng kém, cố gương đôi mắt lờ đờ, và ngớ ngẩn thỉnh thoảng lại cười ruồi cho đỡ tẻ lạnh.

 

Thám tử trương Long thì thoà bảo bạn đồng nghiệp Triệu Hổ:

 

– Nè anh, dòm bộ chúng hết bàn đến chuyện đôi hài của Châu thị rồi…

 

Triệu Hổ gật đầu nói nhỏ:

 

– Đúng… và tấn tuồng hai ông một bà sắp qua giai đoạn chót. Tụi mình ập vô lượm cả ba đứa đem nạp Bao đại nhơn cho rồi. Anh khoẻ hơn tôi vậy nhường anh thằng cha mà mụ chủ quán kêu là Lý đại lang còn hai đức kia thì không đáng ngại, mình tôi là đủ.

 

– Đồng ý. Võ khí là và dây đã sẵn chưa?… Rồi hả…Nào nhào vô cho rồi.

 

Hai thám tử men theo vách đi vòng ra phía trước rồi cùng đạp cửa ào vô nhà. Trương Long nhẩy đến sau lưng Lý tân và quát lớn:

 

– Tuân lệnh Bao đại nhơn ta đến bắt tụi bây. Khôn hồn thì để yên cho ta làm phận sự, chớ có kháng cự mà uổng mạng.

 

Cả ba như kẻ sét đánh, ngồi chết trân trên ghế và bị hai thám tử trói gô lại một cách dễ dàng.

 

Sau khi hỏi lý lịch ba người, Triệu Hổ hất hàm hỏi mụ chủ quán:

 

– Năm chục tiền thưởng cất ở đâu?

 

– Thưa… ở trong rương, kê nơi phòng ngủ.

 

Triệu Hổ xếp tiền vào cái túi vải rồi đặt lên bàn, miệng bảo Trương Long:

 

– Anh trông ba đứa và gói bạc, tôi chạy đi cho viên chức sở tại hay.

 

Lát sau, viên Lý trưởng đi cùng Triệu Hổ và bốn tuần đinh đến.

 

Sau khi trao hà cho Lý trưởng làm mọi thủ tục niêm phong, hai thám tử áp giải vợ chồng chủ quán và Lý Tân về phủ.

 

Tới nơi, hai thám tử vào trình chủ tướng, thuật lại các điều tai nghe mắt thấy.

 

Nghe xong, Bao Công hỏi thuộc hạ:

 

loading...

– Có nghe chúng nói chôn đôi hài trong trường hợp nào không?

 

– Dạ không.

 

– Có nghe mụ đàn bà khai ai đã chỉ chỗ không???

 

– Dạkhông.

 

– Nó cũng không nói lý do tại sao mời Lý tân sang ăn uống và chia tiền bạc?

 

– Dạ chỉ có nói đã chịu ơn tên kia nhiều. Không biết ơn gì?

 

– Thôi được, các ngươi báo cho thơ lại biết ta đăng đường ngay đêm nay để tra hỏi ba đứa này. Nhớ bảo công sai sắp sẵn dụng cụ tra khảo nghe. Aø các ngươi có hỏi thăm lý trưởng sở tại về hạnh kiểm của bọn chúng ra sao không?

 

– Dạ có, mụ chủ quán lanh lợi nhưng có thói trăng hoa còn chồng y thị là người hiền lành, chất phác, chuyên sống về nghề làm mướn và thường hay bị vợ lấn át. Trong lúc rình rập chúng tôi cũng được dịp chứng kiến…

 

Bao Công ngắt lời:

 

– Còn Lý Tân?

 

– Theo lời viên lý trưởng thì tuy Lý tân khác làng nhưng ông ta biết rõ hắnlà cựu thơ lại bị sa thải vì thiếu tư cách, lại là đức tham dâm, háo sắc. Hắn ờ gần nhà tam lang.

 

Bao Công gật đầu nói:

 

– Vậy tạm đủ rồi, nhưng chưa có bằng chứng để kết tội Lý tân là thủ phạm.

 

Thôi hai người khá đi làm những điều ta dặn, rồi sớm mai lên ta sẽ thưởng công cho.

 

Hai thám tử trương Long và Triệu Hổ vái chào lui ra.

 

Lát sau, Bao Công đăng đường cho đòi mụ chủ quán vào xét hỏi trước tiên:

 

– Gã đàn ông đem đôi giày lãnh thưởng là chồng mi phải không?

 

– Dạ phải.

 

– Ai tìm ra chỗ giấy đôi giày?

 

– Chồng tôi.

 

Bao Công vỗ án la:

 

– Không phải. Chính nhà mi chỉ chỗ cho nó móc lên đem về lĩnh thưởng.

 

– Dạ oan cho tôi. Tôi là đờn bà có ra khỏi nhà mà biết việc ở xa hàng nửa dặm đường.

 

Bao Công quát:

 

– À quân này giỏi thiệt. Lính đâu lôi cổ chồng nó vào đây cho ta.

 

Lính hầu dạ ran rồi áp giải chồng mụ chủ quán vô. Bao công hỏi hắn:

 

– Sao bữa trước dám khai bậy là vợ chỉ chỗ đào đôi giầy?

 

Thưa thượng quan, tôi đâu dq1m khai man chính y thị chỉ chỗ cho tôi.

 

Bao Công hất hàm hỏi mụ chủ quán:

 

– Thế nào, đúng không?

 

– Dạ không phải, chính hắn tìm ra, tôi nào có biết.

 

Bao Công dằn giọng nói:

 

– Một trong hai đức bây biết chỗ giấu đôi giày. Nếu không khai cho thiệt ta cũng chém đầu tuốt.

 

Cả hai xanh mặt nhưng gã đàn ông thì run rẩy còn mụ đàn bà liếc mắt nhìn ra sân. Bao công tinh mắt nhận thấy liền vỗ án quát hỏi mụ chủ quán:

 

– Đứa nào chỉ chỗ nói mau! Lý Tân phải không?

 

Mụ đàn bà giật mình lúng túng đáp:

 

– Thưa… thưa tôi không biết…

 

Bao Công cười gằn bảo:

 

– Để xem mi còn chối được nữa không. Lính đâu đem đồ tra tấn ra đây mau.

 

Lính công khai khiêng kìm kẹp ra trước công đường. Bao Công hất hàm làm hiệu. Lính công sai sấn vào nắm tay mụ chủ quán ấn vào bàn kẹp. Mụ đàn bà hét lên một tiếng đau đớn rồi lạy van rối rít xin khai.

 

Bao công ra lệnh ngưng tra khảo rồi quát hỏi:

 

– Đứa nào, khai mau?

 

– Dạ… thưa…Lý Tân.

 

– Vì cớ gì Lý tân chỉ chỗ cho mi? Mi cũng nhúng tay vào vụ sát hạiChâu thị sao?

 

– Thưa đại nhơn tôi không hề sát hại Châu thị, xin quan minh xét. Còn Lý Tân chỉ chỗ cho tôi vì…

 

– Vì cớ gì nói mau.

 

– Dạ… vì hắn có tư thông với tôi từ lâu nhưng không có gì cho tôi cả, nay chỉ chỗ để tôi lãnh thưởng đặng trả ơn.

 

– Phải Lý Tân giết Châu thị không?

 

– Thưa, điều đó tôi không rõ.

 

Bao Công la:

 

– Dù cho mi không đồng loã với Lý Tân trong vụ giết Châu thị nhưng mi cũng bị trừng trị về tội khác: Tội gian dâm… Lính đâu đem hạ nhục mụ này cho ta.

 

Lính xúm vào lôi mụ chủ quán đi. Bao Công nhìn người chồng, rồi ôn tồn bảo:

 

– Nhà ngươi hiền lành, và cũng vô can, vậy hãy khai cho thiệt. Ngoàiđôi giày, có tìm thấy gì dưới hố không?

 

– Dạ có cây đoản đao.

 

– Đâu.

 

– Chôn tại vườn nhà.

 

– Mau cùng lính về lấy lên cho ta. Rồi cho ngươi ở nhà luôn khỏi đến đây nữa.

 

Chồng mụ chủ quán ngồi ké trên lưng ngựa, theo lính hoả bài tức tốc đi thẳng về làng.

 

Trong khi ấy Bao Công truyền giải Lý Tân tới trước công đường. ông điểm mặt Lý Tân, quàt hỏi rằng:

 

– Có tư thông với mụ chủ quán không?

 

– Thưa… có

 

– Có chỉ chỗ chôn đôi gầy cho nó không?

 

– Dạ có.

 

– Làm sao biết?

 

– Tôi biết vì tình cờ dừng chân gần gốc cây đa, thấy vết đất mới đào nên moi lên chẳng dè gặp đôi giầy.

 

Bao Công hỏi dồn:

 

– Sao không đem lãnh thưởng?

 

Lý Tân nhanh trí đáp liền:

 

– Vì lúc tìm thấy chưa có yết thị của thượng quan nên không đoán ra đó là đôi giầy của Châu thị.

 

Biết là đụng phải đứa mưu mẹo và mau trí khôn, Bao Công xoay hướng tấn công:

 

– Có quen Vương Tam Lang không?

 

– Dạ có.

 

– Có hay tới nhà Tam Lang chơi không?

 

– Dạ có.

 

– Hắn có thể giết vợ không?

 

– Có thể.

 

– Vì sao?

 

– Có thể vì ghen.

 

– Với ai.

 

– Thưa… thưa tôi…không rõ.

 

– Lúc đào hố có thấy gì nữa không, ngoài đôi giầy thêu?

 

– Chỉ có đôi giầy thêu mà thôi.

 

– Đừng có khai man, ta biết rồi. Khôn hồn thì thú tội đi.

 

– Dạ thưa đại quan, tôi oan.

 

Bao công quắc mắt nói rằng:

 

– Hai điều khai bậy chứg tỏ sự phạm tội của mi rồi. Một là cùng chôn với đôi giầy thêu còn có cây đoản đao. Hai là nơi chôn các thứ đó là đất bùm mà đã là đất bùn thì chôn một lát khó mà nhận ra nơi chôn chớ đừng nói là vết đào mới. Đúng mi là thủ phạm giết Châu thị, mau thú tội đi.

 

Lý Tân tái mặt nhưng vẫn cãi liều:

 

– Thưa quan chỗ đó đất cứng không có bùn.

 

Bao Công nổi giận la:

 

– hay cho tên này to gan thiệt. Sự thực rành rành như vậy mà còn cố cãi. Lính đâu đem đôi giầy ra đây cho nó coi.

 

Lính hầu chìa đôi giầy dính bùn cứng ngắt trước mặt Lý Tân.

 

– Cãi nữa thôi… Đúng mi là thủ phạm giết Châu thị rồi, mau nhận tộ đi.

 

– Thưa thượng quan, tôi oan.

 

Bao Công cười nhạt, hô lính lôi Ly ùTân ra tra khảo. Chịu đau không nổi, hắn phải thú nhận hết tội lỗi.

 

Bao Công hỏi thêm:

 

– Tại sao mi lột đôi giầy của nạn nhân.

 

– Thưa vì tôi phải đi vứt cây đoản đao để phi tang nơi mé sông nên sợ giầy tôi lấm bùn ai trông thấy sẽ nghi. Tôi đã tháo giầy của tôi và mang đôi giầy của Châu thịvào chân để đi tới bờ sông. Lúc về tôi chùi chân sạch sẽ mới dùng giầy của tôi mang về.

 

Bao Công truyền tống giam Lý Tân vào khu tử tội rồi lên án xử chém đầu Lý Tân. Mụ chủ quán mắc tội gian dâm thì bị lưu đầy đi xứ xa.

 

Về phần Châu Niên Lục, chàng được Bao Công trả tự do liền.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện: