truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Ảo Kiếm Linh Kỳ – Hồi 20 kết Oán Thù Tương Báo, Vĩnh Kết Tơ Duyên 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
<

Bạch Đà Sơn chủ Vũ Văn Lôi chạy vào trong bí thất thì thấy Tiêu Hân Hân đang ngồi trên giường, đầu giường có thắp mấy ngọn bạch lạp. Ánh sáng màu xanh lục chiếu lên khuôn mặt của Tiêu Hân Hân tạo ra sự kỳ dị khó tả. Trong bí thất này vốn có nhiều đèn lưu ly được thắp suốt ngày đêm, nhưng không biết Tiêu Hân Hân đã thay đổi bằng bạch lạp từ lúc nào. Nhưng Vũ Văn Lôi không còn lòng dạ nào để ý đến những chuyện nhỏ như vậy nữa, lão hồi hộp bất an kêu lên:

– Hân Hân!

Tiêu Hân Hân mở mắt ra và chậm rãi nói:

– Ngươi biết đấy, xưa nay ta luôn thích ánh nến. Lần đầu chúng ta hò hẹn thì trong phòng ta cũng tràn đầy ánh nến.

Vũ Văn Lôi gượng cười nói:

– Lẽ nào ngươi còn nhớ những chuyện cũ đó.

– Ngươi quên chứ ta không thể nào quên.

– Ta biết quá khứ ta có lỗi với ngươi nhưng xin ngươi hãy cho quá khứ đi vào quá khứ.

Từ nay về sau chúng ta vĩnh viễn không rời nhau.

– Vĩnh viễn không rời nhau? Thật không?

– Đương nhiên là thật. Vì ta đã biết chỉ có ngươi mới thật lòng đối với ta. Ngươi thật lòng với ta thì đương nhiên ta cũng thật lòng với ngươi.

– Hình như ngươi cũng nói với Hảo Hảo như vậy phải không?

– Đó là giả. Ta làm sao quên được ân nghĩa của ngươi đối với ta trước đây. Ta vào đây là để chứng minh lòng thành vói ngươi đây.

Tiêu Hân Hân mỉm cười, nói:

– Ta biết nhất định ngươi sẽ vào nên đã sớm ngồi đây chờ ngươi.

Vũ Văn Lôi phấn chấn tinh thần, lão vội hỏi:

– Hân Hân, ngươi sẽ giúp ta chứ?

Tiêu Hân Hân thở dài, nói:

– Ngươi không muốn nghe lời khuyên của ta, bây giờ mới cầu ta thì muộn rồi, đã muộn thật rồi!

Vũ Văn Lôi tưởng bà ta lo sợ cường địch bên ngoài nên nói ngay:

– Không muộn, trong gian bí thất này còn có một bí mật mà có lẽ ngươi chưa biết.

Tiêu Hân Hân thản nhiên hỏi:

– Bí mật gì?

Vũ Văn Lôi nói:

– Còn có một địa đạo khác có thể thông ra bên ngoài. Nơi đó ngoại nhân không thể biết nên ta có thể ẩn thân dưỡng thương. Tuy nhiên cần phải có người lo liệu cho ta mới được.

Nên biết thương thế của lão không nhẹ nên hiện tại phải cần Tiêu Hân Hân bảo vệ. Võ công của Tiêu Hân Hân có thể không bằng lão nhưng phương pháp tẩu thoát thì cao cường hơn lão nhiều. Ví dụ như vạn nhất phát hiện có địch nhân thì bà ta có thể tung Yên Vụ Đan che mắt đối phương mà thoát đi.

Vũ Văn Lôi thấy Tiêu Hân Hân còn do dự thì liền nói:

– Ta nói thật lòng như vậy mà ngươi không tin sao?

Tiêu Hân Hân nói:

– Đợi ngươi dưỡng thương xong thì ngươi lại muốn quay về làm sơn chủ phải không?

Vũ Văn Lôi nói:

– Không, ta chỉ muốn vĩnh viễn bầu bạn với ngươi. Ngươi không muốn ta làm sơn chủ thì tùy ngươi tuyển chọn bất kỳ nơi nào, chúng ta sẽ cùng ẩn cư.

Tiêu Hân Hân tỏ vẻ như bằng lòng, bà gật đầu nói:

– Vĩnh viễn bầu bạn với ta, hay … hay lắm.

Vũ Văn Lôi cũng rất hài lòng với câu trả lời này, lão nói:

– Vậy thì sự thể chậm trễ, chúng ta mau đi thôi!

Nói đoạn lão bước đến vách bí thất mở cơ quan để lộ ra một đường địa đạo. Đột nhiên nghe “ầm” một tiếng, một làn khói đen từ trong địa đạo xông ra. Một hắc y phụ nhân tựa như dã quỷ hiện hình từ trong làn khói đen bay lên.

– Ngươi không ngờ là ta cũng biết địa đạo bí mật này phải không?

Vũ Văn Lôi vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, lão lớn tiếng quát:

– Hảo Hảo, ngươi …

Lão vung chưởng vỗ tới tức thì nhưng bỗng nhiên lão phát hiện đã không thể sử xuất được nửa phần lực đạo. Lão quay lại nhìn thì thấy Tiêu Hân Hân còn thảm bại hơn, bà ta đã bị hôn mê ngã ngửa ra giường, song mục nhắm chặt.

Kim Hồ lên tiếng:

– Còn một chuyện ngươi cũng không ngờ là ta đã chế thành một loại thần hương có được tính vừa tương đồng vừa tương phản với Thần Tiên Đan. Tương đồng là chúng có thể khiến cho tâm thần bải hoải, tứ chi vô lực, tương phản là người nào quen dùng Thần Tiên Đan thì loại thần hương này càng phát sinh hiệu lực nhanh chóng và mạnh trên thân thể người đó.

Thế nào, ngươi còn trừng mắt nhìn ta làm gì, phải chăng ngươi không thích ta đến với ngươi?

Vũ Văn Lôi gượng cười, nói:

– Chúng ta là phu thê sinh tắc đồng sàng, tử tắc đồng huyệt, làm sao ta lại không thích nàng đến bên ta?

Kim Hồ cười nhạt, nói:

– Sinh tắc đồng sàng, tử tắc đồng huyệt ư? Khá khen cho ngươi còn dày mặt để nói những lời nhục mạ như thế đối với ta. Nếu Quyên Quyên không nhận ta là tỷ tỷ thì ta đã sớm bỏ mạng ngoài kia rồi.

Vũ Văn Lôi nói:

– Tình thế vừa rồi ta tự thân khó bảo toàn chứ không có ý bỏ mặc nàng, xin nàng chớ nói với ta bằng khẩu khí như vậy.

Kim Hồ cười nhạt, nói:

– Thế à, ngay cả chút khí lực mở cửa mà vừa rồi ngươi cũng không có sao?

Vũ Văn Lôi chẳng biết nói thế nào cho phải nên gượng cười, nói:

– Ta biết nhất định nàng sẽ có biện pháp và sẽ đến bên ta.

– Tại sao?

– Vì chỉ có nàng mới thật lòng tốt với ta. Hảo Hảo, xin nàng hãy tin ta, nàng tốt với ta thì làm sao ta không tốt với nàng? Từ nay về sau, phu thê chúng ta nửa bước cũng không rời nhau!

– Những lời đại loại như thế này hình như ngươi đã nói với cô cô của ta rồi.

– Chúng ta là phu thê danh chính ngôn thuận, bà ta làm sao có thể sánh với nàng?

Chẳng qua là vì tình thế trói buộc nên ta không thể không dối lừa bà ta. Nếu nàng không tin thì ta có thể giết bà ta ngay bây giờ!

– Ta đến đây không phải là muốn ngươi giết cô cô của ta!

– Được, vậy thì chúng ta cùng đi, để cho bà ta tự sinh tự diệt!

Kim Hồ trầm ngâm một lát rồi chợt hỏi:

– Ngươi biết tại sao ta vào đây không?

Vũ Văn Lôi đáp ngay:

– Vì nàng biết hiện tại ta rất cần có nàng!

Kim Hồ cười nhạt, nói:

– Hiện tại ngươi rất cần ta nhưng tương lai thì sao?

Vũ Văn Lôi gượng cười, nói:

– Đương nhiên, tương lai cũng như vậy!

– Đáng tiếc là ta không dám tin ngươi nữa!

– Rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt, nàng muốn thế nào mới có thể tin ta?

– Ngươi nói vĩnh viễn không rời ta nửa bước, được, bây giờ ta sẽ bảo ngươi vĩnh viễn không rời ta!

Nói đoạn Kim Hồ lập tức vung chưởng đánh vào giữa ngực Vũ Văn Lôi.

Vũ Văn Lôi cả kinh kêu lên:

– Nàng làm gì vậy?

Kim Hồ nói:

– Ngươi chết rồi, ta cũng chết theo ngươi, như thế chẳng phải là vĩnh viễn bên nhau sao?

Vũ Văn Lôi kêu thất thanh:

– Không, không! Có chuyện gì cứ nói đã, xin đừng … xin đừng …

Lời chưa dứt thì hữu chưởng của Kim Hồ đã vỗ vào ngực lão. Bạch Đà Sơn chủ Vũ Văn Lôi cảm thấy trời xoay đất chuyển, nhất thời dường như mất đi tri giác. Nhưng lão kinh hãi một thì thê tử Kim Hồ của lão lại kinh hãi mười. Nguyên bà ta định giết phu quân xong thì tự sát theo. Do vậy hữu chưởng phát ra là đã vận hết công lực toàn thân. Nào ngờ, bỗng nhiên bà phát hiện công lực của mình đã hoàn toàn tiêu tán một cách nhanh chóng, khi chưởng chạm vào người phu quân thì khí lực như người bình thường, căn bản không có gì nguy hiểm.

Kim Hồ bất giác quét mục quang nhìn qua Tiêu Hân Hân thì thấy trên giường, song mục vẫn nhắm chặt nhưng khóe miệng lộ một nụ cười nhạt.

Vũ Văn Lôi sau khi cảm thấy trời nghiêng đất quay thì vội trấn định tinh thần rồi gượng cười, nói:

– Ta tưởng nàng giết ta thật chứ!

Kim Hồ cũng gượng cười, noíi:

– Làm sao ta nỡ để ngươi chết, nhưng chuyện ngày hôm nay quả thật là ngươi đã khiến cho ta đau lòng, do vậy …

Vũ Văn Lôi tiếp lời:

– Ta biết là ta có lỗi với nàng, do vậy nàng muốn trừng phạt ta. Nhưng hiện tại đã trừng phạt rồi, nàng có thể đưa cho ta thuốc giải không?

Kim Hồ thừa biết bản lãnh của phu quân, sớm muộn gì lão ta cũng nhận ra được khí lực của bà bị tiêu thất, khi đó lão ta cũng sẽ đoạt thuốc giải thôi. Biết thế nên bà ta thầm nghĩ:

– “Chi bằng cứ lợi dụng hắn một lần.”.

Nghĩ đoạn bà lấy thuốc giải đưa cho Vũ Văn Lôi và nói:

– Thuốc giải có thể đưa cho ngươi nhưng ngươi phải hứa với ta một chuyện.

Vũ Văn Lôi mỉm cười, nói:

– Xin phu nhân cứ dặn dò.

Kim Hồ nói:

– Tốt xấu gì bà ta cũng là cô cô của ta, ta không nhẫn tâm để bà ta bị độc hương của ta làm hại. Ngươi đưa bà ta ra ngoài nhé.

Vũ Văn Lôi hỏi lại:

– Nàng không muốn để bà ta tự sinh tự diệt sao?

Kim Hồ nói:

– Trong này thì bà ta chết chắc chứ không nghi ngờ gì nữa, bên ngoài thì bà ta có thể còn chút cơ hội sinh tồn. Như thế mới phù hợp với ý câu “Tự sinh tự diệt”.

Vũ Văn Lôi hoài nghi thê tử muốn thử mình nên nói:

– Hà tất phải đa sự như thế, nàng sợ bà ta chết một cách đau khổ thì chi bằng để ta thưởng cho bà ta một chưởng ân huệ.

Kim Hồ phát hiện tình hình của mình càng lúc càng tệ hơn, bà là một đại hành gia sử dụng độc nên lúc này đã phát hiện mình trúng một loại kỳ độc vô danh. Độc tố đã xâm nhập tạng phủ nên không còn khả năng cầu sinh nữa. Lòng thù hận chợt trỗi lên, bà lập túc nói:

– Được rồi, ngươi muốn giết bà ta thì tùy ngươi!

Vũ Văn Lôi sau khi uống thuốc giải của Kim Hồ thì tinh thần phấn chấn lên một chút, lão bước về phía Tiêu Hân Hân và phát chưởng vỗ vào giữa ngực bà ta. Không ngờ lão vừa đánh xuống thì tình hình cũng giống như Kim Hồ vừa rồi, có nghĩa là khí lực của lão hoàn toàn tiêu thất.

Đột nhiên Tiêu Hân Hân mở mắt ra và chậm rãi ngồi dậy. Bà ta thản nhiên nói:

– Ngươi không giết được ta, có lẽ là rất kỳ quái phải không? Tại sao đã uống thuốc giải của Hảo Hảo mà một chút khí lực để giết ta ngươi cũng không có? Ta có thể nói cho ngươi biết một bí mật, đó là vì bên trong những cây bạch lạp của ta được chế tạo bằng Hắc Tâm Lan!

Hắc Tâm Lan là một trong bảy đại độc vật trên thế gian, khi dùng để làm bạch lạp thì độc chất bị đốt cháy sẽ phát tán ra không chút khí vị và có thể giết đối phương mà đối phương không hề biết. Công lực của Kim Hồ không bằng Vũ Văn Lôi nên sau khi trúng độc thì độc tố phát tác chậm hơn, song lão trúng độc còn nặng hơn thê tử.

Kim Hồ thản nhiên nói:

– Chúc mừng cô cô đã luyện thành kỳ độc của thế gian. Không sai, ta tuy đố kỵ với người nhưng muốn giết người không phải là chủ ý của ta.

Tiêu Hân Hân nói:

– Đúng vậy, thoạt tiên ngươi muốn dùng hắn để chế phục ta, ngươi cho rằng nhân lúc công lực của hắn chưa hoàn toàn tiêu thất thì có thể chế phục ta dễ dàng. Nhưng ngươi muốn ta sống cũng chẳng qua là muốn ta giao thuốc giải ra thôi. Đáng tiếc, đáng tiếc!

Vũ Văn Lôi vội nói:

– Hân Hân, ngươi thật là thông minh. Ta vốn không có ý hại ngươi, ta giả vờ muốn giết ngươi chẳng qua là để thử tâm địa con tiện nhân kia thôi.

Kim Hồ nộ khí quát lớn:

– Ta đã sớm biết ngươi là kẻ vô tình vô nghĩa nhưng không ngờ ngươi còn là một kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ như vậy, ta thật là hối hận vì bị ngươi lừa dối một đời.

Vũ Văn Lôi cười nhạt, nói:

– Vừa rồi khi ta thử khẩu khí của của ngươi thì ngươi đã nói thế nào, có cần ta thuật lại không?

Nói đoạn lão giả giọng Kim Hồ, thuật lại:

– Được rồi, ngươi muốn giết bà ta thì tùy ngươi!

Hai kẻ không còn khí lực tranh nhau thì chỉ còn có thể đấu khẩu mà thôi. Nhưng sự đấu khẩu cũng chẳng kéo dài được bao lâu, vì cả hai dần dần mất cả khí lực để nói.

Lúc này Tiêu Hân Hân mới thở dài, nói:

– Các ngươi cũng không cần cãi nhau nữa, ta biết là các ngươi đều rất muốn thuốc giải của ta. Nhưng đáng tiếc là ta chỉ chế được Hắc Tâm Lan mà vẫn chưa chế được thuốc giải.

Loại độc này không có thuốc giải.

Vũ Văn Lôi như nghe tiếng sét bên tai, lão dùng tàn lực kêu thất thanh:

– Không có thuốc giải?

loading...

Kim Hồ cũng đột nhiên phát ra một tràng cười điên cuồng rồi nói:

– Ta vốn muốn cùng gã vô tình vô nghĩa này đồng qui tận diệt, bây giờ đã đạt được sở nguyện rồi, như thế cũng rất tốt!

Tiêu Hân Hân cười một cách thê lương rồi nói:

– Đúng vậy, hắn đều nói với ta và ngươi những lời như nhau, hy vọng là tù nay về sau hắn vĩnh viễn không xa rời chúng ta. Ba chúng ta đều mang tội nghiệt sâu nặng, do vậy ta cũng cảm thấy là nên hoàn thành tâm nguyện của hắn, kết cục thế này đích thực là không có gì hay bằng!

Nói đoạn bà ta vẫn giữ vẻ thê lương pha chút khoái ý nhìn Bạch Đà Sơn chủ Vũ Văn Lôi và Kim Hồ Tiêu Hảo Hảo lần lượt ngã xuống cuối cùng bà ta cũng ngã ra giường bất động.

Đợi đến lúc bọn Tiêu Quyên Quyên vào thì chỉ phát hiện được ba thi thể cứng đơ mà thôi. Thiện, ác, ái, tăng, tình, nghiệt, ân oán cũng đã đồng quy tận diệt.

Tiêu Quyên Quyên nắm lấy tay phu quân và khẽ nói:

– “Phúc họa vô môn, duy nhân tự chuốc”, bây giờ muội mới thấm thía ý nghĩa câu này.

Tề Cẩn Minh trầm ngâm một hồi lâu mới nói:

– Đúng vậy, con người chẳng có ai không sai trái, dù có làm chuyện sai cũng không sao, chỉ sợ sai mà không biết mình sai nên cứ tiếp tục sai mãi.

Tiêu Quyên Quyên nói:

– Đa tạ chàng nhắc nhở!

Tề Cẩn Minh thở dài, nói:

– Chuyện đã kết thúc, chúng ta có thể đi được rồi.

Tiêu Quyên Quyên hỏi:

– Thế còn cuộc cờ tàn kia thì sao?

Tề Cẩn Minh hỏi lại:

– Cuộc cờ đã sắp rõ, theo nàng thì nên đi nước nào?

Tiêu Quyên Quyên lắc đầu nói:

– Thiếp cũng không biết.

Tề Cẩn Minh gật đầu, nói:

– Đúng vậy, chúng ta chỉ có thể hướng dẫn người trong cuộc để bọn họ tự nhìn rõ cuộc cờ tàn này thôi. Còn như nên thu thập cuộc cờ tàn này như thế nào thì e rằng chúng ta không thể giúp đỡ bọn chúng.

Nói đoạn phu thê lão cáo biệt mọi người rồi xuống núi trước. Phi Phụng và Sở Thiên Thư cũng đưa Vệ Thiên Nguyên cùng bọn Ngọc Hư Tử rời Bạch Đà Sơn, sau đó mọi người lại tiếp tục chia tay.

Khi Vệ Thiên Nguyên tỉnh lại thì chàng thấy mình đang nằm trong một u cốc, bên cạnh là Phi Phụng, ngoài ra không còn ai khác.

Chàng kinh ngạc ngồi bật dậy và hỏi:

– Mọi người đâu cả rồi? Tại sao ta lại nằm ở đây? Nơi này là nơi nào? Kết cục như thế nào?

Phi Phụng chậm rãi nói:

– Chàng hỏi nhiều quá làm sao muội trả lời kịp, trước tiên xin chúc mừng chàng đã báo được phụ thù. Bạch Đà Sơn chủ Vũ Văn Lôi và thê tử của lão đã đồng quy tận diệt với Tiêu Hân Hân rồi. Còn như tại sao chàng nằm trong u cốc này là vì muội muốn chàng gặp một người sau khi tỉnh lại. U cốc này cách Bạch Vân Am chừng mười dặm, nơi đó có người mà muội muốn chàng đến và có lẽ bản thân chàng cũng muốn gặp. Bây giờ chàng đã hồi phục và có thể tự đi được rồi, muội sẽ chờ ở đây trong ba canh giờ, sau ba canh giờ nếu chàng không trở lại thì chúng ta vĩnh viễn sẽ không còn cơ hội tái ngộ.

Vệ Thiên Nguyên đi từ ngạc nhiên này qua ngạc nhiên khác, chàng vội hỏi:

– Người đó là ai? Tại sao nàng muốn ta gặp người đó? Và sao nàng biết bản thân ta cũng muốn gặp?

Phi Phụng thản nhiên:

– Muội không thể nói được, chàng cứ đi rồi ắt sẽ biết mọi chuyện.

Vệ Thiên Nguyên cảm thấy kỳ quái, chàng thầm nghĩ:

– “Tại sao nàng lại úp mở với ta như vậy? Không lẽ người đó là Khương Tuyết Quân?

Lẽ nào cô ta vẫn còn sống?

Tuy hoài nghi như vậy nhưng chàng không dám hỏi thẳng, sau một lúc do dự thì chàng hỏi:

– Bạch Vân Am ở hướng nào?

Phi Phụng nói:

– Đi về hướng tây chừng mười dặm thì sẽ gặp.

– Nàng không thể cùng đi với ta tới đó sao?

– Không thể.

– Tại sao?

– Vì người đó không thích gặp muội, vả lại không có muội sẽ tiện cho chàng hơn.

– Thế sư thúc của ta và mọi người đi đâu cả rồi?

– Bọn họ đã rời Bạch Đà Sơn trước đây hai canh giờ, còn đi đâu thì muội không thể biết.

Vệ Thiên Nguyên chẳng biết làm thế nào khác, chàng đành ôm lòng hoài nghi mà đi về hướng Tây tìm Bạch Vân Am.

Lúc này tuy công lực của chàng đã hồi phục, độc khí đã được giải nhưng vẫn chưa thể thi triển khinh công thượng thừa, do vậy phải gần một canh giờ chàng mới đi hết mười dặm đường. Quả đúng như Phi Phụng nói, trước mặt chàng đã hiện ra một ngôi am tự dưới bóng đám bạch tùng này toàn thân phủ đầy tuyết trắng xóa, bản thân ngôi am tự cũng bị phủ đầy tuyết. Tuy vị trí của am tự ở lưng chừng núi nhưng ngọn núi này nằm trong quần thể Bạch Đà Sơn nên độ cao không ít, vì vậy mà hầu như toàn bộ ngọn núi bị mây trắng và tuyết bao phủ quanh năm.

Vệ Thiên Nguyên thi triển khinh công tiếp cận Bạch Vân Am, cảnh vật ở đây vô cùng thanh tĩnh và rất tuyệt mỹ. Chàng xuyên qua rặng bạch tùng đến trước cửa am. Sau một hồi do dự, chàng định cất tiếng hỏi xem có ai bên trong không thì đột nhiên cửa am mở ra, một ni cô trùm khăn cúi đầu bước ra.

Tuy không nhìn rõ diện mạo và dù được khoác bên ngoài một bộ cà sa rộng thùng thình nhưng ni cô vừa xuất hiện thì Vệ Thiên Nguyên kinh ngạc không thôi. Nhất thời miệng lưỡi như bị kết dính lại, không thể nói nên lời. Ni cô niệm phật hiệu rồi hỏi:

– Dám hỏi thí chủ cần tìm ai?

Vệ Thiên Nguyên buột miệng kêu thất thanh:

– Tuyết Quân, Tuyết Quân! Nàng còn sống trên đời này thật sao? Tại sao lại …

Ni cô chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Vệ Thiên Nguyên, không sai, quả nhiên là Khương Tuyết Quân nhưng nàng đã trở thành ni cô.

Khương Tuyết Quân chấp tay niệm phật hiệu:

– A di đà phật! bần ngươi là Tuệ Tĩnh, thí chủ muốn tìm ai?

Vệ Thiên Nguyên sững người hồi lâu mới nói:

– Tuyết Quân, nàng thừa biết là ta tìm nàng, tại sao nàng không nhận ta?

Khương Tuyết Quân lạnh lùng nói:

– Tuyết Quân ư? Trên thế gian này đã không còn Khương Tuyết Quân rồi. Bần ni là Tuệ Tĩnh.

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Nghe nói phật môn không biết nói dối!

– Không sai!

– Thế tại sao nàng quên chuyện chúng ta cùng nhặt uyên ương thạch? Nàng từng nói chúng ta sẽ làm một đôi uyên ương vỗ cánh bên nhau, mãi mãi không rời nhau?

– Đó là Khương Tuyết Quân nói chứ không phải Tuệ Tĩnh nói.

– Khương Tuyết Quân là Tuệ Tĩnh, Tuệ Tĩnh là Khương Tuyết Quân.

– Thí chủ sai rồi, thí chủ có thể nói thân của Tuệ Tĩnh trước đây là Khương Tuyết Quân chứ không thể nói Tuệ Tĩnh là Khương Tuyết Quân.

Vệ Thiên Nguyên trầm ngâm một lát rồi nói:

– Như vậy Khương Tuyết Quân có thể biến thành Tuệ Tĩnh, tại sao Tuệ Tĩnh không thể trở thành Khương Tuyết Quân?

Khương Tuyết Quân bình thản nói:

– Có thể Tuệ Tĩnh sẽ có thay đổi nữa nhưng quyết không thể trở thành Khương Tuyết Quân.

Vệ Thiên Nguyên liền hỏi:

– Tại sao?

Khương Tuyết Quân không trả lời, nàng từ từ ngước nhìn những đám bạch vân lững lờ trôi rồi hỏi:

– Thí chủ có thấy những áng bạch vân kia không?

Vệ Thiên Nguyên không hiểu nàng muốn nói gì nhưng vẫn nói:

– Thấy thì sao?

Khương Tuyết Quân nói:

– Mây vẫn là mây, nhưng mây bay lúc này đã không phải là mây trước đó.

– Vậy thì sao nào?

– Điều đó nói rõ sự thật trên thế gian không có gì là bất biến, hoa có thể biến thành đất, đất nếu thay đổi thì có khả năng sẽ thành thạch nham, nhưng quyết không thể biến trở lại thành hoa trên cành.

Vệ Thiên Nguyên suy nghĩ một lát rồi nói:

– Cổ ngữ có câu:

biển có thể cạn, đá có thể mòn nhưng tình không thể biến. Hoa có thể biến, mây nước có thể biến nhưng tình không thể biến.

Khương Tuyết Quân nói:

– Cổ ngũ vị tất đều đã đúng. Tình sinh ra từ “thực”, “thực” biến thì tình cũng biến. Cái gọi là “thực” tức là trong một hoàn cảnh đặc định nào đó, hoàn cảnh thay đổi thì cảm tình cũng sẽ thay đổi. Nghiêm Hoa Kinh cho rằng tình có cơ sở từ hiện thực, nhưng bản thân tình là hư vô không căn cứ. Quan hệ giữa tình và thực tựa như nước và sóng vậy.

Vệ Thiên Nguyên gượng cười, nói:

– Ta không hiểu được phật pháp cao thâm, ta chỉ muốn hỏi là tại sao nàng muốn trở thaàh Tuệ Tĩnh?

Khương Tuyết Quân nói:

– Bần ni là Tuệ Tĩnh. Tuệ Tĩnh vẫn chưa biến thì bần ni cũng chưa biến.

Vệ Thiên Nguyên lắc đầu, nói:

– Đừng nói lòng vòng nữa. Được, ta thay đổi cách hỏi nhé, tại sao Khương Tuyết Quân phải biến thành Tuệ Tĩnh?

Lúc này Khương Tuyết Quân mới trả lời thật:

– Là vì cầu cho tâm được an.

Vệ Thiên Nguyên hỏi tiếp:

– Cầu cho tâm được an, phải chăng là vì Phi Phụng?

Khương Tuyết Quân đáp:

– Phi Phụng là Phi Phụng, Tuyết Quân là Tuyết Quân. Cầu cho tâm được an không phải vì bất kỳ người nào.

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Ta không quản hiện tại nàng là Tuệ Tĩnh hay Tuyết Quân, ta xin nàng chớ vòng vo tam quốc nữa và hãy thật lòng nói cho ta biết, sự tình ở Bí Ma Nhai hôm đó, rốt cuộc là chuyện thế nào vậy?

Khương Tuyết Quân bình thản nói:

– Khương Tuyết Quân đã chết ngày hôm đó, lẽ nào thí chủ không biết?

– Nhưng thực sự là Khương Tuyết Quân vẫn tại thế.

– Đúng vậy, nhưng Khương Tuyết Quân đã trở thành một người khác rồi.

– Sự giả chết của nàng phải chăng là do sự an bày của Phi Phụng?

– Là do bần ni thỉnh cầu cô ta an bày cho bần ni như vậy, thí chủ không thể trách cô ta.

Bần ni muốn cầu cho tâm được an, cô ta cũng muốn cầu cho tâm được an.

Nguyên lần ác chiến ở Bí Ma Nhai hôm đó, Thượng Quang Phi Phụng đã tìm cách giúp Khương Tuyết Quân báo thù (độc châm mà Tuyết Quân dùng đâm Từ Trung Nhạc là do Phi Phụng mượn từ Ngân Hồ cho Tuyết Quân). Nhưng sau khi giết Từ Trung Nhạc, Tuyết Quân uống độc dược tự vẫn, viên độc dược đó là độc dược giả, uống vào thì tạm thời ngưng hô hấp trông tựa như đã chết nhưng ba ngày sau sẽ sống lại. Viên độc dược đó cũng do nơi Phi Phụng cho cô ta.

Vệ Thiên Nguyên buồn bã nói:

– Nàng cầu cho tâm được an, lẽ nào rời xa ta thì tâm nàng có thể được an? Thuở thiếu thời chúng ta từng là …

Khương Tuyết Quân tiếp lời:

– Không sai, thiếu thời bần ni tùng nghĩ như thế. Khi đó trong thế giới của bần ni chỉ có thí chủ, trong thế giới của thí chủ cũng chỉ có bần ni. Nhưng hiện tại không phải là thuở thiếu thời. Ai ngờ rằng hai nhà chúng ta cùng ngộ thảm họa để mỗi người ly tán kẻ đông người tây? Thí chủ trưởng thành từ Tề gia, bần ni theo gia phụ sống qua ngày đoạn tháng ở Lạc Dương! Bản thân bần ni cũng không ngờ suýt chút nữa thì trở thành thê tử của Từ Trung Nhạc, tuy chưa bái đường thành thân nhưng cũng đã ngồi kiệu hoa nhà họ Từ rồi. Rất nhiều chuyện mà thuở thiếu thời tuyệt đối không ngờ tới, thí chủ nói xem, không phải thế sao?

Vệ Thiên Nguyên thầm nghĩ:

– “Đúng vậy, khi đó làm sao ta ngờ rằng sẽ gặp một Thượng Quang Phi Phụng rồi lại cùng cô ta kết bằng hữu đồng sanh cộng tử? Sau cùng lại còn cầu hôn với cô ta!”.

Khương Tuyết Quân tiếp tục nói:

– Vì vậy thành ngữ có câu:

Sự quá tình thiên (việc đã qua thì hoàn cảnh cũng đã khác), kinh phật lại có câu:

Tình tùy thực biến. Thí chủ hãy nói thực một câu, nếu bảo thí chủ bỏ rơi Thượng Quang cô nương thì phải chăng thí chủ cũng cảm thấy tâm bất an?

Vệ Thiên Nguyên ngẩn người một lát rồi nói:

– Ta … ta không biết.

Khương Tuyết Quân thở dài, nói:

– Tình của chúng ta ngày xưa tựa như dòng nước chảy, rút dao chém xuống nước tuy không thể cắt đứt được nhưng dòng nước đã thay đổi phương hướng rồi. Thí chủ có biết niềm vui lớn nhất của một người là gì không?

Nàng tự hỏi rồi tự trả lời:

– Đó là cõi lòng được yên tĩnh. Do vậy mới xin thí chủ chớ bức bần ni tái biến trở về Khương Tuyết Quân. Nếu bần ni biến trở thành Khương Tuyết Quân thì không những bần ni bất an mà thí chủ và Thượng Quan cô nương e rằng cũng phải khổ não cả đời!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện: